HIỂU BIẾT LÀ CHÌA KHÓA/=Không, bạn không thể nào buông bỏ nó. Nếu bạn lại cố gắng để buông bỏ nó, thế thì lại một lần nữa… lần nữa ở đây bạn sẽ lỡ. Bạn không thể nào buông bỏ nó; chính nó sẽ buông bỏ tự nó. Bạn đơn giản chỉ hiểu biết thế thôi. Hiểu biết là đủ. Hiểu biết là sự chuyển hóa duy nhất.

TÂM TRÍ CỦA CON NGƯỜI DƯỜNG NHƯ LÀ ĐÃ QUÁ NGHIỆN NGẬP VỚI CÁI SỰ “TRỞ THÀNH”

“Nirvana -Niết bàn” đơn giản có nghĩa là sự chấm dứt. Bạn sẽ không là; không có gì sẽ là, chẳng có gì ở đó cả. Phật đã dùng cái từ phủ định nhất, sự phủ định tuyệt đối - và bạn sẽ phải chấm dứt để là. Nhưng bạn hãy nhìn vào tâm trí con người - tâm trí con người đã tạo ra một mục đích mới cho nó. Họ hoàn toàn quên mất rằng nirvana (niết bàn) đơn giản có nghĩa là chẳng có gì; nó có nghĩa là cái “không” tuyết đối. Nó có nghĩa là sự trống rỗng.
Làm thế nào bạn có thể theo đuổi được cái trống rỗng? Kẻ theo đuổi phải dừng lại, chỉ có cái trống rỗng có đó - vì thế làm sao mà bạn có thể theo đuổi nó được? Làm sao bạn có thể tìm nó? Người tìm kiếm phải được buông bỏ. Bạn vừa mới biến mất hoàn toàn, một cách tối hậu.
Người ta đã từng tạo ra một mục đích của việc đó. Cái tâm trí của con người dường như là đã quá nghiện ngập, đến nỗi bất cứ cái gì được nói ra, tâm trí liền lập tức tạo ra một mục đích vì nó.. Ví dụ, tôi (Osho -diễn giả) tiếp tục nói về ‘bây giờ và ở đây’, và tôi biết rõ bạn sẽ cố gắng để là bây giờ và ở đây. Bạn đã lỡ mất cái điểm mấu chốt - bởi chính trong sự cố gắng đó bạn đã bị lỡ. Bạn không thể cố gắng để là bây giờ và ở đây, bởi ngay cái lúc bạn cố gắng thì cái bây giờ và ở đây đã trôi qua mất. Bạn có thể đơn giản buông thư. Bạn có thể hiện hữu, nhưng bạn không thể cố gắng.
Nếu bạn hiểu tôi - thế thì chấm dứt! Vậy thì không còn gì phải làm nữa. Nhưng bạn cứ tiếp tục đến với tôi, bạn hỏi, “Cần phải làm gì?” Tôi cứ tiếp tục bảo bạn, “Hãy làm cái này, hãy làm cái kia.” Đó chỉ là một cách để làm cho bạn mệt, để làm bạn kiệt sức, để rồi một ngày, chính do bởi mệt mỏi mà bạn nói, “Thôi đi, chẳng cần gì nữa!” - và bạn thư giãn. Nếu không thì sẽ không có gì còn thiếu thốn nữa. Khi tôi gặp bạn, bạn là những vị Phật - đang theo đuổi những cái bóng trống rỗng. Rồi thì từng cái và mọi cái đều trở thành một cơn ác mộng.
Nếu bạn cảm thấy rằng ai đó sắp sửa đem đến cho bạn một lý tưởng hay một mục đích, hãy tránh khỏi hắn ngay lập tức, bởi căn bệnh này rất hay lây và một khi bạn bị mắc vào nó, nó sẽ trở thành mạn tính.
Chẳng có gì phải làm. Cái việc làm ấy cần phải được buông bỏ - không phải bằng sự cố gắng mà bởi hiểu biết.
Nếu bạn hiểu rằng những mục đích đó không giúp ích gì cho bạn, nếu bạn hiểu rằng cái sự trở thành không giúp ích gì cho bạn, vậy thì chính trong sự hiểu biết đó, có cái gì đó ở trong bạn dừng lại. Trong sự hiểu biết đó, có cái gì đó rơi xuống, buông bỏ tự nó. Không phải là bạn đã buông bỏ nó; nếu không bạn sẽ tiếp tục hỏi, “Làm thế nào đã buông bỏ nó? Làm sao để buông bỏ việc rượt đuổi liên tục này? Làm thế nào để buông bỏ những lý tưởng?”
Không, bạn không thể nào buông bỏ nó. Nếu bạn lại cố gắng để buông bỏ nó, thế thì lại một lần nữa… lần nữa ở đây bạn sẽ lỡ. Bạn không thể nào buông bỏ nó; chính nó sẽ buông bỏ tự nó. Bạn đơn giản chỉ hiểu biết thế thôi. Hiểu biết là đủ. Hiểu biết là sự chuyển hóa duy nhất.
(Từ: “Được làm chủ - Thiền”)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại