Khi có chủ định không quan tâm đến suy nghĩ thế thì tâm trí vẫn có thể biến mất, nhưng sự tĩnh lặng này là nhân tạo, bị ép buộc trong điều kiện tuân theo kỉ luật do chính tâm trí đặt ra. Tâm trí tự phân chia bản thân nó thành hai phần: phần ép buộc (chủ định) và phần bị ép buộc (tuân theo kỉ luật).
Hãy cởi mở, cho phép và tiếp nhận mọi tình huống xảy ra, sống cùng nó cộng với tính nhận biết (tỉnh táo và có ý thức - tỉnh thức) dù nó bất cứ là gì. Có suy nghĩ thế thì nhận biết sự chuyển động của các ý nghĩ; không suy nghĩ thế thì nhận biết từng khoảnh khắc tiếp nối của cái trống rỗng. Luôn cảnh giác đừng để nhận biết tự đồng nhất vào tình huống trong bất giác.
Tóm lại, sống với sự kiện có nhận biết là đúng, bất giác (vô ý thức, vô nhận biết ) là sai -đơn giản thế thôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét