Nếu vị thầy trở nên tức giận, thế thì gả samurai có thể hiểu được cái ngôn ngữ -ngôn ngữ của riêng gã- nhưng bởi vì vị thầy vẫn cứ im lặng… không chỉ im lặng, mà lại còn kiên nhẫn một cách tuyệt đối… điều này làm cho hắn càng tức điên lên thế. Nếu có ai đó xúc phạm bạn và bạn vẫn cứ im lặng, như thể là chẳng có chuyện gì xảy ra, kẻ đó sẽ càng giận dữ hơn nữa; hắn sẽ giân dữ hơn nữa.
NHÀ VÕ SĨ VÀ THIỀN SƯ (4) - Tiếp theo và hết.
- Sự im lặng của vị thầy làm tên samurai tức điên đến nỗi hắn đánh quạt sắt vào đầu Muso chảy máu.
Và chuyện xảy ra… Nếu vị thầy trở nên tức giận, thế thì gả samurai có thể hiểu được cái ngôn ngữ -ngôn ngữ của riêng gã- nhưng bởi vì vị thầy vẫn cứ im lặng… không chỉ im lặng, mà lại còn kiên nhẫn một cách tuyệt đối… điều này làm cho hắn càng tức điên lên thế.
Nếu có ai đó xúc phạm bạn và bạn vẫn cứ im lặng, như thể là chẳng có chuyện gì xảy ra, kẻ đó sẽ càng giận dữ hơn nữa; hắn sẽ giân dữ hơn nữa. Nếu như bạn đã nổi giận, thế thì hắn còn có thể hiểu được, nhưng hắn không thể nào hiểu được sự im lặng. Thực ra, trong sự im lặng ấy, hắn cảm thấy hắn bị xúc phạm rất nhiều. Trong sự im lặng của bạn, bạn đã trở thành một ngọn tháp, một độ cao. Trước sự im lặng của bạn, hắn đã trở nên giống như một loại sâu bọ, một thứ rất nhỏ bé. Điều đó làm hắn đau đớn.
Jesus đã nói, “Nếu ai tát má bên phải của ngươi, hãy giơ má bên trái ra.” Nietzsche đã từng bình phẩm về điều này, ông ta nói rằng, “Hãy đừng bao giờ làm thế, bởi điều này lại càng làm tổn thương đến kẻ kia hơn nữa. Thay vì thế, hãy đánh hắn thật mạnh. Hắn sẽ tôn trọng điều đó hơn. Ít nhất thì bạn cũng đã chấp nhận rằng hắn ngang hàng với bạn.” Và Nietzsche cũng đúng. Ông ta có một cái nhìn rất thấu đáo.
Một người tôn giáo… chính cái sự hiện diện của họ đã làm cho nhà chính trị bực tức. Và khi một người tôn giáo bị xúc phạm, anh ta chịu đựng điều đó dễ dàng, như thể chẳng có gì xảy ra, điều này càng đưa nhà chính trị tới chỗ gần như điên khùng.
Đó là lý do họ đã đóng đinh Jesus ra sao. Những thầy tu, những nhà chính trị, những người nghiện quyền lực họ không thể chịu đựng nổi con người khiêm tốn và đơn giản này. Ngài chẳng làm gì hại đến họ. Thực ra, ngài đang dạy họ, “Phúc cho những kẻ hiền lành”; nhưng họ lại trở nên tức giận. Họ phải giết ngài, bởi vì chính sự hiện diện của ngài đã trở nên làm cho họ bị bẽ mặt. Một ngọn tháp như thế, một đỉnh cao như thế, một tột điểm của tình yêu thế, đồng cảm và khiêm tốn thế -họ không thể nào chịu đựng nổi ngài.
- Một môn đệ của Muso lúc này không thể chịu nổi, và bởi anh rất lực lưởng, muốn thách đấu với gã samurai.
Anh ta nói, “Tôi không thể để hắn sống sau chuyện này được.”
Một môn đệ là một môn đệ. Anh ta vẫn chưa hiểu, anh ta cũng còn ở trong cùng bản ngã. Có thể anh ta đã trở nên có tính tôn giáo, nhưng cái bản ngã vẫn còn tiếp tục.
Nếu như ai đó có điều gì chống lại tôi (Osho -diễn giả), bạn sẽ cảm thấy tức giận. Bây giờ bản ngã của bạn đã được gắn liền với tôi. Nếu ai đó nói rằng người đàn ông này chẳng là gì cả, bạn sẽ trở nên tức giận. Không phải bởi vì bạn quá quan tâm đến người này, nhưng bởi vì nếu người này chẳng là gì cả và bạn lại là kẻ đi theo người này, thế thì bạn còn tệ hơn là chẳng là gì cả. Nó đụng chạm đến cái bản ngã. Nếu bạn đi theo tôi thế thì tôi phải là vị thầy vĩ đại nhất trên thế giới. Bạn đang đi theo tôi -làm sao bạn lại có thể theo tôi nếu như tôi không phải là bậc thầy vĩ đại nhất thế giới?
(Từ: “Những kẻ cùng tham dự trò chơi”)
Nhận xét
Đăng nhận xét