NHÀ VÕ SĨ VÀ THIỀN SƯ (3) - Tiếp theo...

- “Cái gì” Gã samurai gầm lên, “Ta phải kiên nhẫn ư? Nghe đây, nếu mi không nhảy ra khỏi thuyền ta thề sẽ nhấn nước mi.”
Một nhà chính trị, một người hướng quyền lực, không thể nào kiên nhẫn. Hắn càng mất kiên nhẫn, hắn càng có khả năng thành công trong cái thế giới của quyền lực và chính trị. Hắn không thể kiên nhẫn, bởi thời gian đang trôi qua nhanh. Chỉ có người tôn giáo mới có thể kiên nhẫn, bởi anh ta đã đi tới biết được phẩm chất của sự vĩnh cửu. Một cách nghịch lí, người tôn giáo biết rằng cuộc đời này đang đi đến cái kết thúc, nhưng bên dưới cuộc đời này còn có một cuộc sống mà không bao giờ kết thúc. Một cách nghịch lí, anh ta biết rằng thời gian đang đi đến chỗ chấm dứt trong cái chết, nhưng ẩn dưới thời gian này là cái vĩnh cửu. Nếu bạn đi vào cuộc sống, bạn đi vào cái vĩnh cửu. Nếu bạn vẫn ở trên bề mặt thế thì bạn vẫn ở trong thời gian. Thời gian là mất kiên nhẫn. Hãy xem, ở phương Tây người ta ngày càng có ý thức về thời gian nhiều hơn, và dĩ nhiên là họ càng mất kiên nhẫn hơn. Ở phương Đông người ta không ý thức nhiều về thời gian như thế, lẽ tự nhiên là họ cũng không mất kiên nhẫn đến thế.
Thời gian mang lại sự mất kiên nhẫn. Những người Ki tô giáo sẽ mất kiên nhẫn hơn là những người Ấn giáo, vì Ấn giáo có một ý niệm về sự tái sinh trong khi người Ki tô giáo chẳng có ý niệm nào về sự tái sinh cả.
Chỉ có cuộc sống này thôi… một cuộc sống nhỏ bé chỉ có bảy mươi năm như thế -gần như một phần ba mất tiêu trong giấc ngủ. Khi mà người ta trở nên nhận biết một chút rằng hết nửa quãng đời đã trôi đi mất và rồi trong những việc lặt vặt -kiếm miếng ăn, kiếm nhà, làm việc cho vợ con…- cuộc sống đã trôi qua mất. Thế thì người ta sẽ trở nên mất kiên nhẫn.
Làm sao để có thể sống được nhiều hơn trong một khoảng thời gian ít ỏi như thế? Cách duy nhất mà phương Tây phát hiện ra, đó là tiếp tục gia tăng tốc độ -cái cách duy nhất. Nếu phải mất một ngày để du hành, vậy phải du hành sao cho chỉ mất năm phút thôi để bạn có thể còn tiết kiệm được thời gian. Sự khao khát quá mức này về tốc độ là một phần của sự mất kiên nhẫn. Bạn có thể tiết kiệm thời gian nhưng rồi bạn sẽ không biết mình phải làm gì với cái thời gian vừa tiết kiệm được đó. Bạn sử dụng nó để tiết kiệm thời gian hơn nữa… và điều này cứ thế tiếp tục và tiếp tục.
Mất kiên nhẫn là một dạng bồn chồn sốt ruột của cách thức sống. Người ta nên thư giãn. Một khi bạn thư giãn thì thời gian biến mất và cái vĩnh cửu sẽ hiển lộ cho bạn thấy bản tính tự nhiên của nó.
- “Cái gì” Gã samurai gầm lên, “Ta phải kiên nhẫn ư? Nghe đây, nếu mi không nhảy ra khỏi thuyền ta thề sẽ nhấn nước mi.”
Một nhà chính trị không thể kiên nhẫn. Bạn không thể nào nghĩ về Lenin hay Hitler đang ngồi thiền được. Đấy sẽ là một sự phí phạm thời gian.
Khi các bạn từ phương Tây đến với tôi (Osho -diễn giả) và bắt đầu tọa thiền, đó quả là một điều kỳ diệu; nó chống lại tất cả những ước định mà bạn đã từng trải. Khi bạn về nhà, chẳng ai hiểu được chuyện gì đã xảy đến cho bạn… chỉ lãng phí mất thời gian -bởi thời gian phải được sử dụng. Thời gian đã ngắn ngủi quá rồi. Cuộc sống đã sẵn ngắn ngủi mà lại còn quá nhiều ước muốn cần phải thực hiện. Vậy sao lại lãng phí nó vào cái việc ngồi yên nhắm mắt và chú ý quan sát đến rốn? Hãy làm gì đó trước khi cuộc sống này trôi qua. 
Nếu bạn cứ sống trên bề mặt, thế thì bạn vẫn cứ mất kiên nhẫn. Nếu bạn đi sâu hơn vào trong cuộc sống, bạn sẽ đến chỗ để cảm thấy rằng cuộc sống này không phải là tất cả, và cái ngoại vi không phải là cái toàn thể. Và những con sóng đều là thuộc về đại dương, nhưng đại dương không chỉ là những con sóng -ẩn bên dưới những con sóng thời gian là cái đại dương vĩnh cửu. Một người tôn giáo có thể kiên nhẫn, có thể kiên nhẫn bất tận, bởi họ biết rằng không có gì bắt đầu và không có gì kết thúc.
(Từ: “Những kẻ cùng tham dự trò chơi”) - Còn tiếp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại