THIỀN LÀ CUỘC SỐNG.

Gần đây có 1 số bạn quan niệm là cuộc sống bộn bề thì đâu thể nào mà ngồi thiền được.
-Đó là sự hiểu nhầm, bởi đa phần cứ đi lệch vào Thiền định, nên mới cần thời gian rãnh và cảnh thanh tịnh để NGỒI THIỀN.
-Hãy lấy Tuệ giác của mình đi vào thiền, tức đi vào cuộc sống và đối diện cuộc sống.
-Dĩ nhiên, đối với các bạn mới tập thiền thì là khó, bởi mình chưa từng nhận diện được ÔNG CHỦ CỦA MÌNH - CHỦ NHÂN ÔNG của mình.
-Thì bước đầu bạn cũng cần có thời gian rỗi và không gian tĩnh để lắng tâm mà phát hiện ra ông chủ của mình, nghĩa là nhận lại cái gì là cái CHÂN THẬT BẤT HƯ của mình và giành lại QUYỀN LÀM CHỦ của mình trong cuộc sống này.
Nhưng ko cần nhiều thời gian như các bạn tưởng, chỉ cần 15 phút là cũng đủ rồi.
-Đức Phật nói, trong tấm thân 1 mét mấy này nhờ có cái: KO SANH, KO HỮU,  KO TÁC, KO THÀNH thì mình mới giác ngộ được.
Mình mới giác, mới điều phục, mới chuyển hoá  được cái: SANH, HỮU,  TÁC, THÀNH - tức là cái sanh sứa, muốn ko biến thành có, cái tạo tác, cái ham muốn trở thành.
-Đó chính là cái NHẬN BIẾT của mình.
-Lâu nay vì MÊ nên mình bị những cái nói trên, tức Trí năng, vọng tưởng điên đảo nó lôi mình đi và mình trở thành tay sai, là người hầu của nó.
-Giờ mình TỈNH lại, thì mình phân định ai là CHỦ ai là KHÁCH để mình có cách ứng xử, biết cách xử sự thế nào, mình LÃNH ĐẠO lại nó.
-Chỉ cần 1 ít thời gian rãnh rỗi trong ngày, các bạn thật yên lặng, thật tĩnh tâm thì các bạn sẽ nhận ra ÔNG CHỦ, mà cũng là: CHÍNH MÌNH là ai.
-Nhưng đâu cần phải là tư thế bán, kiết già, phải tréo chân để đau chân đâu.
Đó là nếu mình thích.
-Ngồi chơi trên ghế thôi cũng được, thay vì theo thường lệ mình tán gẫu với người thân, bạn bè, hay ngồi suy nghĩ tính toán chuyện làm ăn, hay đọc sách, hay xem ti vi....
Thì giờ mình tĩnh tâm để xem cái gì nó đang diễn ra ngay chính trong con người của mình.
-Thường thì vì thói quen nương gá suốt 24 giờ trong ngày như: làm việc, ăn uống, vui chơi, ngủ, nghỉ...
Nhưng chính ngay khi nghỉ ngơi đó mình cũng là ko nghỉ ngơi thật sự, mà tâm trí mình nó đồng hoá cái gọi LÀ MÌNH đó, nó đi rong, suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện nọ.
-THỨC TỈNH, chính là mình nhận diện ra các vọng động, tạp niệm, suy nghĩ từ trong thân tâm, trong cái đầu của mình.
Khi nhận diện ra được, thì xem như lúc này bạn đã biết ai là CHỦ ai là KHÁCH rồi.
Và đó chính là THIỀN.
-Đây gọi là THIỀN TUỆ, hay THIỀN KIẾN TÁNH, THIỀN TÔNG, THIỀN VIPASSANA.
Tức dùng TUỆ quán sát của mình, quán sát các pháp đến đi từ:

NGOẠI CẢNH như:
Hình sắc, âm thanh, mùi hương, vị nếm và sự xúc chạm trên nơi thân.

TRONG TÂM: 
Thọ, Tưởng, Hành, Thức
-Thọ ( cảm giác nơi thân, cảm xúc nơi tâm )
-Tưởng: nhớ quá khứ, tưởng tượng tương lai.
-Hành: những động niệm, phản ứng sinh khởi nơi tâm.
-Thức: so sánh, phân biệt, đối chiếu...
Nói tóm lại, quan sát hay nhận biết đồng thời bên ngoài lẫn bên trong, đó gọi là THIỀN.
Lục Tổ nói: ngoài ko dính mắc, trong ko khởi niệm chính là thiền.
KIẾN TÁNH: là thấy được tánh tham, sân, phiền não, vọng động của mình, chớ ko có gì lạ hết.
Và khi những thứ trên nó hết, thì hiện ra vùng trống tâm thức của mình.
-Nghĩa là động loạn mình cũng biết, mà thanh tịnh mình cũng biết, đó gọi là kiến tánh, hay thấy tánh.
Chớ ko phải kiến tánh là cái gì ở tận tương lai xa xôi, mà nó ở ngay bây giờ và tại đây, nơi cuộc sống đang diễn ra.
-Dùng 1 ít thời gian rỗi rãi trong CẢNH TỊNH, để rồi làm kinh nghiệm cho trong CẢNH ĐỘNG, để tịnh và động nó được tròn đầy, ko thiên lệch.
-Nhận diện mọi pháp đến đi trong chốn yên tĩnh, cũng như trong chốn động loạn mà tâm vẫn ĐỊNH TĨNH, SÁNG SUỐT, TRONG LÀNH, thì Phật nói đó chính là ĐẠI ĐỊNH.
-Càng định tĩnh ( định ) thì càng sáng suốt ( tuệ ),  càng sáng suốt thì càng trong lành ( giới tánh ), và ngược lại đang xen cả 3 hướng đổi chiều với nhau, và hỗ trợ cho nhau.
-Đó chính là con đường của GIỚI ĐỊNH TUỆ để thể nhập CHÂN LÝ.
Cả 3 diễn ra đồng thời đó là cái siêu việt của Thiền Tuệ.
-Khác với Thiền định: nhờ giới mới có định, nhờ định mới có tuệ.
Chính chỗ nhầm lẫn này mà hiện nay nhiều người tu bị chia chẻ và phân vân giữa việc: có gia đình, còn dục, còn ở trong thế gian thì sao tu thành.
Mà ngay từ tu ĐỂ TRỞ THÀNH đã là lệch về thiền định rồi.
Tất cả những điều nói trên là đang nhầm lẫn giữa 2 con đường THIỀN.
GIỚI ở đây thuộc về GIỚI TÁNH rất cao, nó sẽ giữ vững và trao giồi thêm cho  GIỚI TƯỚNG.
-Đó là cách mà HOA SEN vẫn ở trong BÙN ko thể rời BÙN mà có HOA SEN, nhưng HOA SEN lại ko dính BÙN, BÙN ko chạm đến được HOA SEN.
-Đó cũng là nghĩa muốn GIÁC NGỘ, thì ko thể lìa THẾ GIAN mà GIÁC được.
-Nghĩa là ta ở trong THẾ GIAN nhưng ta không phải là THẾ GIAN, ở trong TỤC ĐẾ mà lại là CHÂN ĐẾ.
-Hôm nay mình trình bày như vậy là quá rõ rồi phải ko.
-Mong các bạn, nhất là các LÍNH MỚI, bắt đầu muốn tu THIỀN, thì ko còn gì phải phân vân, sợ chướng ngại cho điều kiện  sống hiện tại có gia đình,  hay cho công việc bận rộn của mình gì hết.
-Mong các bạn yêu thích  THIỀN !
-Chúc các bạn thành công ! Mến yêu các bạn !

                 THẾ  PHONG
        ♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại