Chào anh 1/EM MUỐN HỎI LẠI vấn đề NHẤT NIỆM VÔ MINH ạ: Nghĩa là ko phải niệm nào cũng là vô minh... CHỈ KHI MỘT NIỆM BẤT GIÁC KHỞI LÊN mới là vô minh - đúng ko anh?? 2/ NÓI BẢN NGÃ LÀ SUY NGHĨ BẤT GIÁC nơi cái đầu được ko anh??

* Vô minh ở đây mang nghĩa là không sáng tỏ như chính bản thân thực tại; không đúng sự thật như nó là.
Thực tại hiện sinh bao giờ cũng là một quá trình động, có sự chuyển tiếp biến đổi liên tục qua từng thời điếm tiếp nối không hề tĩnh chỉ. Bạn chỉ có thể nhận biết tiến trình tiếp nối của nó qua việc thể nghiệm liên tục bởi vì nó không còn như cũ ở mỗi khoảnh khắc tiếp theo. Do vậy, khi bạn dùng ý niệm để diễn đạt trạng thái nào đó của tiến trình này thế thì bạn đã dừng việc kinh nghiệm, việc diễn giải của bạn không còn đúng như thực tại đang hiện hữu nữa bởi nó đã chuyển sang động thái khác rồi - đó là ý nghĩa của việc “nhất niệm vô minh” là gì dù là phàm nhân hay cả vị phật. Sự thật hay Chân lí chỉ có thể hiểu biết đúng qua kinh nghiệm, khi nói ra thì nó trở thành ‘phi thật’. Mặt khác, khi nói ra thì nó trở thành ngôn từ tiện dụng không phải là chính bản thân Sự thật nữa.
* Bản ngã là khái niệm trỏ vào một tác nhân (người làm, người tạo tác); một chủ thể nào đó dùng ý niệm để diễn đạt động thái hành vi nào đó có thể là ý nghĩ hay việc làm. Cái “tôi” là bản ngã thô (tâm trí) của phàm nhân; cái “ta” là cái Ngã tinh tế (tâm thức) của vị phật khi phải sử dụng ngôn từ để truyền thông, không có cách nào khác - bởi vì đa số mọi người không hiểu ngôn ngữ của im lặng.
Trong sự tồn tại chỉ có các quá trình tương liên với nhau qua các phương tiện trung gian nào đó, là không ai cả (vô ngã) tiếp xúc với không ai cả - điều này tạo ra sự khó hiểu đối với tri thức hiểu biết qua logic.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại