Yêu ghét do thói quen/ mục đích là chống cái toàn thể/=ĐẠO LÀ VỨT BỎ MỌI HỆ THỐNG NIỀM TIN. NIỀM TIN LÀ XA KHỎI CUỘC SỐNG
Hỏi: “Thưa Osho, Người ta có thể tin vào Đạo, không can thiệp vào cuộc sống của người khác, chấp nhận cái đang bây giờ, và bởi nghề nghiệp vẫn là nhà trị liệu tâm lí được không? Đạo là cái gì hay thế nào theo cách làm trị liệu?”
Nó là từ Poonam. Nó là có ý nghĩa vô cùng.
Điều thứ nhất: Bạn hỏi, “Người ta có thể tin vào Đạo...?” Đạo không phụ thuộc vào niềm tin. Bạn không thể tin vào nó được. Đạo không biết tới hệ thống niềm tin. Nó không nói “Tin đi.” Đó là điều các tôn giáo khác làm. Đạo là vứt bỏ mọi hệ thống niềm tin. Thế thì nảy sinh một loại tin cậy mới - tin cậy vào cuộc sống. Niềm tin nghĩa là tin vào quan niệm. Quan niệm là về cuộc sống. Tin cậy không liên quan tới quan niệm. Tin cậy là lập tức, trực tiếp, trong cuộc sống; nó không là về cuộc sống. Niềm tin là xa khỏi cuộc sống. Niềm tin càng mạnh, rào chắn càng lớn. Đạo không là niềm tin không là không tin mà là vứt bỏ mọi niềm tin và mọi không tin. Khi bạn vứt bỏ mọi niềm tin và không tin và bạn ngay lập tức ở trong tiếp xúc với cuộc sống, tin cậy nảy sinh, 'có' lớn lao nảy sinh trong bản thể bạn. 'Có' đó biến đổi, biến đổi toàn bộ.
Cho nên điều đầu tiên bạn hỏi: “Người ta có thể tin vào Đạo...?” Không, nó không phải là niềm tin. Đừng tiếp cận thông qua cánh cửa của niềm tin bằng không bạn sẽ đi tới triết lí, vào tôn giáo, vào nhà thờ, vào giáo điều, nhưng bạn sẽ không bao giờ đi vào cuộc sống. Cuộc sống đơn giản hiện hữu. Nó không phải là học thuyết được ai đó thuyết giảng. Cuộc sống đơn giản có đó khắp xung quanh bạn bên trong và bên ngoài. Một khi bạn không nhìn qua lời, quan niệm, việc nói, nó khải lộ cho bạn; mọi thứ trở thành rõ ràng như pha lê, trong suốt thế. Trong sự trong suốt đó bạn không tách rời khỏi nó làm sao bạn có thể tin được vào nó hay không tin vào nó? Bạn là nó. Đó là cách thức của Đạo: trở thành Đạo.
Điều thứ hai: “Người ta có thể tin vào Đạo, không can thiệp vào cuộc sống của người khác...?” Một khi bạn đã dừng việc can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn, bạn đã dừng can thiệp vào cuộc sống của người khác. Nếu bạn tiếp tục can thiêp vào cuộc sống riêng của bạn, bạn nhất định can thiệp vào cuộc sống của người khác. Việc đó chỉ là phản xạ, việc đó chỉ là cái bóng. Chấm dứt can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn, thế thì đột nhiên mọi can thiệp biến mất bởi vì điều đó là ngớ ngẩn. Cuộc sống đã đi tới nơi nó cần đi, sao can thiệp?
Sông đã chảy tới đại dương, sao can thiệp? Tại sao chỉ đạo nó? Nếu bạn bắt đầu chỉ đạo sông, bạn giết nó - nó trở thành kênh. Thế thì nó không còn là sông nữa, thế thì cuộc sống đã biến mất, thế thì nó là tù nhân. Thế thì bạn có thể ép buộc nó đi tới bất kì chỗ nào bạn muốn nó đi, nhưng sẽ không có bài hát và không có điệu vũ; nó sẽ mang cái xác. Sông là sống, kênh là chết. Kênh chỉ là sông với cái tên thôi. Nó không phải là sông, bởi vì là sông nghĩa là tự do chảy, tìm kiếm, đi theo bản tính bản chất của riêng người ta. Không bị chỉ đạo, không bị kéo và đẩy, không bị thao túng là chính phẩm chất của việc là sông.
(Từ: “Đi giày cho rắn” - Osho)
________________________
MỘT KHI BẠN BẮT ĐẦU YÊU BẢN THÂN BẠN NHƯ BẠN VẬY, MỌI CAN THIỆP BIẾN MẤT
Bạn hỏi: “Người ta có thể tin vào Đạo, không can thiệp vào cuộc sống của người khác...?” Một khi bạn đã dừng việc can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn, bạn đã dừng can thiệp vào cuộc sống của người khác. Nếu bạn tiếp tục can thiêp vào cuộc sống riêng của bạn, bạn nhất định can thiệp vào cuộc sống của người khác. Việc đó chỉ là phản xạ, việc đó chỉ là cái bóng. Chấm dứt can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn, thế thì đột nhiên mọi can thiệp biến mất bởi vì điều đó là ngớ ngẩn. Cuộc sống đã đi tới nơi nó cần đi, sao can thiệp?
Sông đã chảy tới đại dương, sao can thiệp? Tại sao chỉ đạo nó? Nếu bạn bắt đầu chỉ đạo sông, bạn giết nó - nó trở thành kênh. Thế thì nó không còn là sông nữa, thế thì cuộc sống đã biến mất, thế thì nó là tù nhân. Thế thì bạn có thể ép buộc nó đi tới bất kì chỗ nào bạn muốn nó đi, nhưng sẽ không có bài hát và không có điệu vũ; nó sẽ mang cái xác. Sông là sống, kênh là chết. Kênh chỉ là sông với cái tên thôi. Nó không phải là sông, bởi vì là sông nghĩa là tự do chảy, tìm kiếm, đi theo bản tính bản chất của riêng người ta. Không bị chỉ đạo, không bị kéo và đẩy, không bị thao túng là chính phẩm chất của việc là sông.
Một khi bạn đã hiểu rằng bạn trưởng thành khi bạn không can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn, khi bạn hiểu rằng bạn trưởng thành khi không ai can thiệp vào cuộc sống của bạn, làm sao bạn có thể can thiệp vào cuộc sống của bất kì ai khác? Nhưng nếu bạn can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn, nếu bạn có ý tưởng nào đó về cách nó phải vậy, ý tưởng này đem tới can thiệp. Cái 'phải' là việc can thiệp. Nếu bạn có ý tưởng nào đó: rằng bạn phải giống như Jesus hay giống như Phật hay như Lão Tử, rằng bạn phải là người đàn ông hoàn hảo hay người đàn bà hoàn hảo, rằng bạn phải là thế này và thế nọ, thế thì bạn sẽ can thiệp. Bạn có bản đồ, bạn có chiều hướng, bạn có tương lai cố định.
Tương lai của bạn là đã chết, bạn đã chuyển đổi tương lai của bạn thành quá khứ. Nó không còn là hiện tượng mới nữa: bạn đã chuyển đổi nó thành thứ chết. Bạn sẽ mang cái xác, bạn sẽ diễn giải mọi thứ bởi vì bất kì khi nào bạn sẽ cảm thấy bạn đang đi lạc lối - và với lạc lối tôi (Osho-diễn giả) ngụ ý lạc lối khỏi lí tưởng.... Không ai đã bao giờ đi lạc lối, không ai có thể đi lạc lối. Không thể nào phạm phải lỗi lầm. Để tôi nhắc lại điều đó: Không thể nào đi lạc lối được bởi vì bất kì chỗ nào bạn đi cũng đều là Thượng đế (tên gọi khác của Chân lí, Đạo, Điều thiêng liêng...) và bất kì cái gì bạn làm cũng lên cực điểm trong tính thiêng liêng. Mọi hành động đều được biến đổi tự nhiên thành cái tốt và cái xấu tối thượng, tất cả. Tội nhân và thánh nhân, tất cả đều đạt tới Thượng đế.
Thượng đế không phải là cái gì đó mà bạn có thể tránh né, nhưng nếu bạn có lí tưởng nào đó bạn có thể trì hoãn. Bạn không thể né tránh: sớm hay muộn, Thượng đế sẽ nắm quyền sở hữu bạn, nhưng bạn có thể trì hoãn. Bạn có thể trì hoãn vô hạn - đó là tự do của bạn. Có lí tưởng nghĩa là bạn chống lại Thượng đế. Gurdjieff (George Gurdjieff: Nhà huyền môn, bậc chứng ngộ đương đại người Nga, ‘1866-1949’) hay nói rằng mọi tôn giáo đều chống lại Thượng đế, và ông ấy có cái gì đó; ông ấy có sáng suốt lớn lao trong điều đó. Mọi tôn giáo đều chống lại Thượng đế bởi vì mọi tôn giáo đều cho các ý thức hệ, lí tưởng. Không lí tưởng nào được cần, không ý thức hệ nào được cần. Người ta nên sống cuộc sống đơn giản, bình thường; người ta nên cho phép Thượng đế làm bất kì cái gì ngài muốn. Nếu ngài muốn bạn là cách này, tốt. Nếu ngài muốn bạn là cách kia, tốt. Để cho vương quốc của ngài tới, để cho ý chí của ngài được thực hiện - đó là thái độ của Đạo. Thế thì không có can thiệp. Khi không có lí tưởng không có can thiệp. Và một khi bạn tận hưởng tự do, cái tới khi bạn không có lí tưởng nào, làm sao bạn có thể can thiệp vào cuộc sống của bất kì ai được?
Bạn can thiệp vào cuộc sống của con bạn, bạn can thiệp vào cuộc sống của vợ bạn, chồng bạn, anh bạn, bạn của bạn, người yêu của bạn... Bạn có thể can thiệp chỉ bởi vì bạn nghĩ rằng bằng can thiệp bạn hành động để giúp họ. Bạn làm què quặt họ. Can thiệp của bạn là giống như điều Thiền nhân nói - họ có cách diễn đạt đúng - họ nói: Đi giầy cho rắn. Bạn đang giúp đỡ, bạn có thể làm nỗ lực lớn, làm những điều lớn lao - đi giầy cho rắn cứ tưởng “Làm sao rắn bước được nếu không có giầy? Có thể có khó khăn và đường gồ ghề và cũng có gai nữa. Cuộc sống đầy gai, cho nên giúp con rắn đi giầy cho rắn.” Bạn sẽ giết chết rắn.
Mọi nỗ lực để cải tiến mọi người chỉ giống điều đó, nhưng điều đó là hệ quả tự nhiên: nếu bạn cố cải tiến bản thân bạn, bạn sẽ cố cải tiến người khác. Bệnh riêng của bạn cứ tràn sang người khác. Một khi bạn dừng cải tiến bản thân bạn, một khi bạn chấp nhận bản thân bạn như bạn vậy một cách vô điều kiện, không miễn cưỡng, không phàn nàn; một khi bạn bắt đầu yêu bản thân bạn như bạn vậy, mọi can thiệp biến mất.
(Từ: “Đi giày cho rắn” - Osho)
_____________________
...YÊU & GHÉT
"... Yêu hay ghét chỉ là biểu hiện phù phiếm của cái “tôi” ảo tưởng. Người ta yêu một đối tượng nhưng thực ra chỉ yêu chính ý tưởng được hài lòng của cái “tôi”, và ngược lại, khi cái “tôi” không như ý thì yêu bỗng biến thành ghét. Yêu ghét như con kỳ nhông đổi màu cho thích ứng với đối tượng, chỉ khác là đối tượng của kỳ nhông là khách quan, còn trong tình yêu đối tượng hoàn toàn chủ quan do tưởng tượng bịa đặt. Thực tình mà nói, người ta không yêu một đối tượng nào cả mà chỉ yêu ý tưởng của mình về đối tượng ấy. Ý tưởng này rất chủ quan vì trên thực tế nó không giống như đối tượng hiện thực chút nào, nên khi con phát hiện đối tượng ấy không giống như ý tưởng ảo của mình thì yêu thương liền biến thành chán ghét.
Không phải chỉ trong tình yêu mà trong mọi lãnh vực đời sống, hiếm khi ai thấy đúng đối tượng thật, vì đối tượng mà người ta biết được chỉ là phóng ảnh ý tưởng chủ quan của họ mà thôi. Đối tượng là tấm gương để họ soi thấy bộ mặt yêu ghét của mình nhưng họ lại chỉ quan tâm phê phán tấm gương tốt xấu ra sao thôi. Nên lắm khi người ta thấy mặt mình xấu thì lại cho là tấm gương không trung thực chứ không chịu nhận ra mặt thật của chính mình! Dân gian có câu nói: “Khi yêu trái ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo”, thật là chí lý phải không con?
-Thầy Viên Minh-
THƯ THẦY TRÒ 54-55
__________________________
Tự hào
Có gì sai với tôi không? Tôi cảm thấy tự hào là một người Polack!
Prem Kavita,
Không cái gì sai khi là người Polack. Người Polack là đẹp như bất kì ai khác, hay đẹp hơn chút ít, lí thú hơn chút ít.
Một cáo thị bên ngoài đồn cảnh sát viết: Cần tìm đàn ông hiếp dâm. Ngày hôm sau ba người Polack nộp đơn xin việc này.
Nhưng chắc chắn là sai khi cảm thấy tự hào. Dù người ta cảm thấy tự hào là người Ấn Độ hay người Polack hay người Anh, không thành vấn đề. Đây chỉ là cái cớ. Điều thực là ở chỗ bản ngã muốn sự hỗ trợ nào đó. Bản ngã không thể đứng trên bàn chân riêng của nó; nó cần cái nạng. Nó nói rằng "Đất nước tôi là đất nước tốt nhất trên thế giới, tôn giáo của tôi là cao siêu nhất, văn hoá của tôi là tiến hoá nhất," vân vân và vân vân.
Bất kì cái gì có thể được dùng như cột đỡ cho bản ngã, và cái đó chắc chắn là sai, đặc biệt đối với sannyasin, bởi vì toàn thể nỗ lực của tính chất sannyas là để vứt bỏ bản ngã dưới mọi dạng có thể, tinh tế hay thô thiển, biểu lộ hay không biểu lộ, trực tiếp hay gián tiếp.
Người ta phải thường xuyên nhận biết về các thủ đoạn của bản ngã; cách thức của nó tinh vi. Nếu bạn tống nó ra từ cửa này nó sẽ đi vào từ của khác - và dưới dạng trá hình mới. Chừng nào bạn chưa thực sự tỉnh táo, nó sẽ tóm lấy bạn từ sau lưng.
Nhiều lần bạn cảm thấy khổ do bản ngã tạo ra và nhiều lần bạn đã bỏ nó, nhưng nó lại tạo ra những cám dỗ mới. Và bởi vì những cám dỗ này là mới, bạn cho rằng nó không phải là cái rãnh cũ bạn đã ngã vào. Nó vẫn là cùng cái rãnh đó thôi - tất nhiên được tô vẽ bằng mầu sắc tươi mới, được thay đổi chút ít đây đó, được cải tiến...
Thận trọng với bản ngã đi! Tự hào là không tốt cho sannyasin. Đó là khác biệt duy nhất giữa sannyasin và không-sannyasin. Ý tưởng cũ về tính chất sannyas là từ bỏ thế giới; ý tưởng của tôi về tính chất sannyas là từ bỏ bản ngã, bởi vì cho dù bạn có từ bỏ thế giới, bản ngã sẽ liên tục ẩn nấp bên trong bạn dù bạn đi bất kì đâu. Thực ra, khi nó bắt đầu lấy mầu sắc tâm linh, việc gạt bỏ nó trở nên khó khăn hơn.
Cũng giống như nếu xiềng xích của bạn được làm không phải bằng thép thường mà bằng vàng ròng, được nạm kim cương - thế thì bạn sẽ không muốn vứt bỏ chúng. Với bạn chúng dường như giống đồ trang sức, và nếu ai đó nói, "Đây là xiềng xích," bạn sẽ bị bực mình, bạn sẽ nổi giận.
Người Hindu bị xúc phạm nếu bạn nói với người đó rằng là người Hindu tức là ở trong tù. Người Mô ha mét giáo giận nếu bạn nói với người đó rằng là người Mô ha mét giáo là một nô lệ. Cùng điều đó cũng đúng cho người Ki tô giáo và người Jain và Phật tử.
Nhưng tự hào đơn giản nghĩa là bạn nghĩ bản thân bạn tách rời khỏi sự tồn tại. Thứ hai: bạn đang nghĩ về bản thân bạn là người đặc biệt.
Là sannyasin ngụ ý chỉ là tự nhiên. Bạn không cao hơn bất kì ai và bạn không thấp hơn bất kì ai. Bạn đơn giản là một phần của cùng sự tồn tại. Làm sao người ta có thể thấp hơn hay cao hơn được? Vấn đề không chỉ là bình đẳng với con người; bạn là bình đẳng với cây cối, với tảng đá, với các vì sao. Đơn giản không có người nào bên trong bạn, người cảm thấy tách biệt. Đây là bình đẳng đúng, và bình đẳng đúng bao giờ cũng bắt rễ trong thanh thản, cân bằng.
Cảm thấy cao hơn theo bất kì cách nào đơn giản là bằng chứng rằng sâu bên dưới bạn đang bị phức cảm yếu kém; nó chỉ là việc bù lại. Chính khách cảm thấy cao hơn người khác bởi vì ông ta có quyền lực, quyền lực chính trị. Người giàu cảm thấy cao hơn người khác bởi vì người đó có quyền lực, quyền lực kinh tế. Và cái gọi là người tâm linh cũng cảm thấy cao hơn người khác bởi vì người đó đã lại thu được cùng một thứ: quyền lực - quyền lực tâm linh, thuần khiết, đạo đức, đức hạnh. Nhưng đây không là gì ngoài sự sở hữu.
Theo cái nhìn của tôi, sannyasin là hoàn toàn bình thường, và trong chính sự bình thường đó cái phi thường bùng nổ.
Từ "Ta là cái đó", Ch.8


Nhận xét
Đăng nhận xét