Em muốn hỏi về NHẤT NIỆM VÔ MINH: nghĩa là 1 niệm khởi lên là vô minh... EM MUỐN HỎI LÀ: PHẬT CŨNG KHỞI NIỆM, SUY NGHĨ - thì niệm, suy nghĩ của ông ấy cũng là VÔ MINH - à anh??

* Khi khởi niệm diễn đạt điều gì đó qua việc hiểu hay kinh nghiệm thì đó chỉ là tri thức bị áp đặt bởi ước định của tâm trí - Nó không phải là chính sự kiện đang hiện hữu. Khi khởi niệm thì đã tách rời khỏi cái toàn thể của tính nhận biết đang liên tục trải nghiệm; ý niệm là cái bộ phận của ý thức (tâm trí nhị nguyên), nhận biết là cái toàn thể (bất nhị) của tâm thức.
Ý niệm của phàm nhân và vị Phật có điểm tương đồng và khác biệt rất lớn.
Điểm tương đồng ở chỗ tất thảy đều là thông tin của tri thức không phải là sự thật hay chân lí - ví dụ: từ ngữ ‘cái bàn’ không phải là cái bàn; từ ngữ ‘chân lí’ không phải là chân lí .v.v. và .v.v.
Điểm khác biệt là ở chỗ tri thức của phàm nhân khởi xuất từ kí ức (quá khứ) của tâm trí mang tính phản ứng của bản ngã, có tác nhân (người làm) tạo tác. Tri thức của vị Phật khởi xuất từ ở đây-bây giờ (hiện tại vĩnh hằng) của vô trí mang tính đáp ứng của vô ngã, của không ai cả (vô tác nhân).
* Yêu-ghét là khái niệm của tâm trí diễn đạt tiến trình vận hành của cuộc sống lần lượt từ cực này chuyển sang cực kia của tính nhị nguyên chuyển động theo vòng tròn của sự liên tục của chu kì. Sự phân biệt yêu hoặc ghét là của tâm trí đang hiện diện; khi tâm trí không có đó (vô trí) thì đó là trạng thái không yêu không ghét. Tâm trí diễn đạt trạng thái này là cân bằng qua sự áp đặt bởi ngôn từ nhằm để có sự thông hiểu về tri thức nhưng trong hiện thức đây là trạng thái tĩnh lặng của cái ‘không’.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại