• Nếu bạn chấp nhận bản thân mình, đó là việc của bắt đầu chấp nhận tất cả. Nếu bạn bác bỏ bản thân mình, về căn bản bạn đang bác bỏ vũ trụ; nếu bạn bác bỏ bản thân mình, bạn đang bác bỏ sự tồn tại.
CHẤP NHẬN BẢN THÂN - LÀ CHÍNH MÌNH
• Khoảnh khắc bạn chấp nhận bản thân mình bạn trở nên cởi mở, bạn trở nên mong manh, bạn trở nên tiếp nhận. Khoảnh khắp bạn chấp nhận bản thân mình không có nhu cầu về bất kì tương lai nào bởi vì không cần cải tiến bất kì cái gì. Thế thì tất cả đều là tốt, thế thì tất cả đều là như nó vậy. Trong chính kinh nghiệm đó cuộc sống bắt đầu mang mầu sắc mới, âm nhạc mới nảy sinh.
• Nếu bạn chấp nhận bản thân mình, đó là việc của bắt đầu chấp nhận tất cả. Nếu bạn bác bỏ bản thân mình, về căn bản bạn đang bác bỏ vũ trụ; nếu bạn bác bỏ bản thân mình, bạn đang bác bỏ sự tồn tại. Nếu bạn chấp nhận bản thân mình, bạn đã chấp nhận sự tồn tại; thế thì chẳng có gì khác để làm, ngoại trừ tận hưởng, mở hội. Không phàn nàn nào còn lại, không có đố kị, bạn cảm thấy biết ơn. Thế thì cuộc sống và cái chết đều tốt, thế thì niềm vui là tốt và nỗi buồn là tốt, thế thì ở cùng người yêu của mình là tốt và ở một mình là tốt. Thế thì bất kì cái gì xảy ra cũng đều tốt bởi vì nó xảy ra từ cái toàn thể.
• Nhưng bạn đã từng bị ước định trong hàng thế kỉ để không chấp nhận bản thân mình. Tất cả các nền văn hóa của thế giới đều từng đầu độc tâm trí của con người bởi vì tất cả chúng đều phụ thuộc vào một điều: hoàn thiện bản thân bạn. Tất cả chúng đều tạo ra lo lắng trong bạn - lo lắng là trạng thái căng thẳng giữa cái bạn đang là với cái bạn phải là. Mọi người nhất định vẫn còn lo lắng nếu có cái "phải" trong cuộc sống. Nếu có một lí tưởng phải được hoàn thành, làm sao bạn có thể thoải mái được? Không thể nào sống được bất kì cái gì một cách toàn bộ, bởi vì tâm trí đang khao khát về tương lai. Và tương lai đó chẳng bao giờ tới cả - nó không thể tới được. Bởi chính bản chất của ham muốn của bạn, nó là không thể được. Khi nó tới bạn lại bắt đầu tưởng tượng ra những thứ khác, bạn sẽ bắt đầu ham muốn thứ khác. Bạn bao giờ cũng tưởng tượng ra trạng thái sự việc tốt hơn. Và bạn bao giờ cũng có thể còn trong lo lắng, căng thẳng, lo nghĩ - đó là cách nhân loại đã từng sống hàng thế kỉ rồi.
• Chỉ hiếm khi, thỉnh thoảng thôi mới có một người thoát ra khỏi cái bẫy này. Người đó được gọi là vị phật, một christ. Người thức tỉnh này là người đã tuột ra khỏi cái bẫy của xã hội, người đã thấy rằng điều này là ngớ ngẩn. Bạn không thể nào hoàn thiện bản thân mình. Và tôi không nói rằng việc hoàn thiện không xảy ra, nhớ lấy - nhưng bạn không thể hoàn thiện được bản thân mình. Khi bạn dừng hoàn thiện bản thân mình, cuộc sống hoàn thiện bạn. Trong thảnh thơi đó, trong chấp nhận đó, cuộc sống bắt đầu âu yếm bạn, cuộc sống bắt đầu tuôn chảy qua bạn. Và khi bạn không có hằn học nào, không phàn nàn nào, bạn nở ra, bạn nở hoa.
• Cho nên tôi muốn nói với bạn: Chấp nhận bản thân mình như vậy đi. Và đó là điều khó khăn nhất trên thế giới vì nó đi ngược với ước định của bạn, giáo dục của bạn, văn hóa của bạn. Từ chính lúc ban đầu bạn đã được bảo bạn phải thế nào. Không ai đã từng bảo bạn rằng bạn là tốt như bạn đang vậy; họ tất cả đều đặt các chương trình vào tâm trí bạn. Bạn đã bị lập trình bởi bố mẹ, bởi tu sĩ, chính trị, thầy giáo - bạn đã bị lập trình chỉ vì một điều thôi: Cứ hoàn thiện bản thân mình. Dù bạn ở đâu, cứ chạy xô đi vì cái gì đó khác. Chưa bao giờ nghỉ ngơi, làm việc cho tới chết.
• Giáo huấn của tôi là đơn giản: không trì hoãn cuộc sống. Không chờ đợi ngày mai, nó chẳng bao giờ tới cả. sống hôm nay đi!
OSHO - Sách Thân Thiết
Được gửi từ iPhone của tôi
Nhận xét
Đăng nhận xét