NGÔN TỪ LÀ DỐI TRÁ
CHÂN LÍ CÓ THỂ ĐƯỢC CHỈ RA NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI (2) - Tiếp theo và hết.
Có thể giải thích theo cách khác như thế này. Chúng ta có thể nói "ngôi nhà tồn tại", chúng ta có thể nói, "cái cây tồn tại", chúng ta có thể nói, "con người tồn tại" - bởi vì đã có một ngày cái cây đã không tồn tại -chưa đi vào sự tồn tại- và sẽ có một ngày cái cây sẽ không tồn tại; đã có một ngày cái nhà (hay con người) chưa đi vào sự tồn tại và một ngày cái nhà (hay con người) sẽ không tồn tại. Giữa hai cái không, chỉ có một tia chớp của sự tồn tại.
Chúng ta có thể nói về ngôi nhà "nó tồn tại" nhưng chúng ta không thể nói "Thượng đế tồn tại". Theo cùng nghĩa đó, từ ngữ sẽ trở thành một sự xuyên tạc -bởi vì Thượng đế đã luôn luôn có đó, đang có đó và sẽ có đó. Vì thế theo cùng một nghĩa khi ta nói "ngôi nhà tồn tại", ta không thể nói "Thượng đế tồn tại". "Thượng đế tồn tại" sẽ làm Thượng đế trở thành một vật -và Thượng đế không phải là một vật. Thượng đế là tất cả mọi vật với nhau... tất cả mọi vật chưa đi vào tồn tại, tất cả mọi vật đã từng (đang) tồn tại, và tất cả mọi vật sẽ không còn tồn tại nữa. Thượng đế là cái toàn thể của quá khứ, hiện tại và tương lai.
Vì thế làm sao nói được là "Thượng đế tồn tại" Thực ra, cái câu "Thượng đế tồn tại" là một câu lặp lại thừa, một sự lặp lại - như thể bạn đang nói, "sự tồn tại tồn tại". Thượng đế là sự tồn tại -sự tồn tại của tất cả những cái tồn tại.
Sự tồn tại của ngôi nhà là Thượng đế, sự tồn tại của cái cây là Thượng đế, sự tồn tại của con người là Thượng đế.
Bạn không thể nói, "Thượng đế tồn tại" bởi vì như vậy Thượng đế sẽ là một thứ trong hàng triệu thứ; ngài sẽ không phải là cái toàn thể.
Bạn không thể nói, "Thượng đế tồn tại"; nó là một sự bóp méo.
Bạn không thể nói, "Thượng đế không tồn tại", bởi vì cái toàn thể tồn tại. Làm sao bạn có thể từ chối điều đó? Thậm chí nếu bạn nói nó là một ảo tưởng, vậy thì cái ảo tưởng tồn tại. Thậm chí nếu bạn nói đó là một giấc mơ, vậy thì giấc mơ tồn tại, người nằm mơ tồn tại, cái bị mơ tồn tại. Bạn không thể đơn giản nói, "Thượng đế không tồn tại". Bạn tồn tại và cái người mà bạn đang nói với họ là "Thượng đế không tồn tại", cũng tồn tại - vậy thì sự tồn tại là không thể chối cãi.
Vậy phải làm gì? Làm sao để diễn tả được Thượng đế? Làm sao để diễn tả Niết bàn? Làm thế nào để diễn tả Đạo hay Chân lý? Chúng không thể nào được diễn tả. Chúng có thể được hiểu, chúng có thể được chỉ ra, nhưng không thể diễn tả được. Việc diễn tả thì rất giới hạn và Thượng đế thì vô hạn.
Cái vô hạn thì không thể được đặt vào trong từ, trong lời. Bạn có thể cưỡng ép đặt cái vô hạn thành chữ nghĩa nhưng vậy thì nó không còn là cái vô hạn; đó là một sự bóp méo. Tất cả những gì là vẻ đẹp, tất cả những gì là đáng yêu, tất cả những gì tốt và chân thực, vẫn cứ không diễn tả được.
Lão Tử đã nói, "Đạo không thể nói ra được. Đạo mà nói được thì không còn là đạo nữa." Đây là một trong những điều căn bản nhất cần phải được hiểu. Chân lý có thể được chỉ ra, nhưng không thể nói. Bạn có thể chỉ ra chân lý -một vị Phật là một mũi tên, đang chỉ về hướng chân lý, nhưng ngài không đang nói về chân lý. Và tất cả những gì ngài nói đều là những sự bóp méo.
Các vị thiền sư thường nói rằng Phật đã nói vô số những lời nói dối -bởi vì bất cứ những gì nói ra sẽ trở thành lời nói dối. Không phải vấn đề ở chỗ nó là gì -hễ khi bạn thốt nó ra, nó đã trở thành một sự nói dối. Việc thốt ra thì rất hạn cuộc, và "cái" được thốt ra thì là vô hạn.
(Từ: “Ngón tay chỉ trăng” - Osho)
NGUỒN: FB Oanh Tran
Nhận xét
Đăng nhận xét