Osho chưa đọc
Tôi mang lòng biết ơn lớn đối với cha tôi. Ông ấy không bao giờ dạy tôi bất cứ thứ gì, trừ việc bơi, ông ấy không dạy tôi toán học, ngôn ngữ, ngữ pháp, địa lý, hay lịch sử.
Ông không bao giờ bận tâm với bất cứ hình thức giáo dục nào, hình thức giáo dục duy nhất mà ông trao cho tôi là sự giao cảm đối với dòng sông. Ông ấy yêu những con sông cũng nhiều như tôi vậy. Ông ấy chỉ dạy tôi duy nhất việc bơi nhưng đó lại là việc quan trọng nhất. Tôi yêu việc bơi lội, tôi yêu những dòng sông và những trải nghiệm bên các con sông đã thay đổi cuộc đời tôi rất nhiều. Bất cứ khi nào nghĩ đến nơi sinh ra, tôi không nhớ bất cứ gì khác ngoại trừ những con sông.
Thói quen hằng ngày của tôi là ở cùng con sông ít nhất từ 5 đến 8 tiếng mỗi ngày. Từ ba giờ sáng tôi đã ở cùng con sông: bầu trời thường đầy sao và những ngôi sao phản chiếu trên mặt nước, đó là một con sông đẹp; nước sông quá ngọt, đến nỗi người ta đã đặt tên nó là Shakkar – shakkar có nghĩa là "con đường”. Tôi đã nhìn thấy nó trong bóng đêm với những vì sao, nhảy múa chảy về đại dương. Tôi đã nhìn thấy nó với bình minh. Tôi đã nhìn thấy nó – ngồi một mình trên bờ, hay với những người bạn, thổi sáo, nhảy múa hay thiền định trên bờ nó, bơi xuồng trong nó, hay bơi lội băng qua nó, dưới cơn mưa, vào mùa đông, vào mùa hạ.
Tôi có thể hiểu Siddharta của Hermann Hesse và kinh nghiệm của nhân vật này với con sông. Nó đã xảy ra với tôi: quá nhiều cái diễn ra, bởi vì một cách chậm rãi, chậm rãi, với tôi, toàn bộ hiện hữu trở thành một dòng sông. Nó mất vẻ rắn chắc của nó; nó trở nên mềm mại, dễ thay hình đổi dạng.
Bất cứ khi nào bạn yêu những sự vật đang tuôn chảy, những sự vật đang di động, bạn có một nhãn quan khác biệt về cuộc đời. Con người hiện đại sống với những con đường nhựa, những tòa nhà xi măng cốt sắt. Đây là những danh từ, hãy nhớ, đây không phải là những động từ. Những tòa nhà chọc trời không tiếp tục phát triển; con đường vẫn như cũ dù ngày hay đêm, dù là dưới một đêm trăng rằm hay là trong đêm tối mịt.
Con người đã tạo ra một thế giới của những danh từ, và rồi dính kẹt vào trong thế giới của chính mình. Họ đã quên đi thế giới của cỏ cây, của sông suối, núi non, và của những vì sao. Ở đó, chúng không biết về bất cứ danh từ nào, chúng chưa từng nghe nói về những danh từ; chúng chỉ biết có những động từ. Mọi sự là một tiến trình.
Thượng đế không phải là một sự thể, mà là một tiến trình.
Osho
#Osho

Nhận xét
Đăng nhận xét