Thành nguyen.fb//==NHẤT NIỆM VÔ MINH

Xin gởi bạn hai bài thơ kệ này tự bạn ngộ tôi không giải thích:"
Ba, đường, sáu nẻo Ta dến đây.
Muôn người muôn nghiệp, với muôn loài.
Hết tử rồi sanh luân hồi mãi
Tất cả là ta chớ chẳng ai
Một niệm vô minh đầu tiên khởi.
Có Ta có cả thế gian nầy
Chỉ cần dứt niệm, thôi tìm kiếm.
Ta cùng vạn pháp chẳng một, hai.

Chúng sanh tự tánh thanh tịnh thiền.
Niệm khởi vô minh mới đảo điên.
Căn, thân lầm tưởng là ta thật.
Thật cái của ta mới não phiền.
Cái ta từ đó sanh ra mãi.
Ba đường, sáu nẻo theo nghiẹp duyên
Hết tử rôi sanh luân hồi mãi
Thay hình đổi dạng khổ triền miên.


Câu hỏi của Thiện Hữu Nguyên Thái:"
Nguyễn Thành người thật no thì đâu có ngại gì ! Sao chú lại chấp vô câu đó! Phật, Bồ Tát vẫn nói pháp độ sanh đó mà, tông thông thì ngại chi thuyết ko thông ?
Vậy chú có thể cho kiến giải về thức hiểu biết của phàm phu và Phật tánh khác và giống chỗ nào được ko?
Xin phép được trả lời:"Nguyên Thái
Hôm nay tôi dùng phương tiện lời nói ngôn ngữ để diễn bày cái tự tánh thanh tịnh hay còn gọi là phật tánh khác với cái vọng thức hiểu biết của phàm phu như thế nào. Bạn hãy dùng tâm thanh tịnh mà hiểu nhé.
Bạn hãy nhìn cái thực tại hiện tiền trước mặt, bạn sẽ thấy tất cả vạn pháp hiện ra trước mắt cái thấy đó rất thanh tịnh tự tánh nó đã tự phân biệt tất cả các pháp rất rõ ràng ngàn sai, muôn khác không thông qua ý thức phân biệt, đối đãi.
Cái thấy này là cái thấy của tự tánh thanh tịnh của tất cả chúng sanh.
Nếu cái thấy này có thức phân biệt xen vào thì nó duyên theo cảnh mà sanh ra thức ghét ưa, phải trái, đúng sai, đẹp xấu ...
Đẹp thì thích ưa chiếm đoạt, sở hữu.
Ghét thì ruồng bỏ, xa lánh, chà đạp vì thế mà sanh ra điên đảo mộng tưởng xa rời cái tự tánh chân thật của chính mình lúc đầu vậy.
Vì thế phật và tổ sống trở về với tự tánh thanh tịnh mới được cứu cánh niết bàn. Trái lại phàm phu chúng sanh thì sống duyên theo trần cảnh chạy theo vọng thức phân biệt mà phải chịu luân hồi vô lượng kiếp vậy. Tôi xin tặng bạn thêm bài kệ :
Chúng sanh tự tánh thanh tịnh thiền.
Niệm khởi vô minh mới đảo điên.
Căn thân lầm tưởng là Ta thật.
Thật cái của ta mởi não phiền.
Cái Ta từ đó sanh ra mãi
Ba đường sáu nẻo theo nghiệp duyên.
Hết tử rồi sanh luân hồi mãi.
Thay hình đổi dạng khổ triền miên.

Bài kệ câu hỏi của Thiện Hữu Tri thức Thiền Giả Thiện Ngôn
Tâm nào phân biệt nói con nghe.
Mê lú chấp kinh chẳng biết dè
Sóng cuộn bát phong bày vọng tưởng.
Ngã duy tâm thị pháp bao che.
Xin được phép trả lời bài kệ trên. :

Vọng tâm phân biệt đó người ơi.
Sáu căn dính mắc sáu trần rồi.
Sanh ra sáu thức cuồn cuộn nổi.
Sóng cuộn bát phong dẫn luân hồi.


"Người Nông Dân tham vấn:"
Ngộ chân là bậc thánh
Theo vọng thức là phàm"
Chuẩn mực nào xác thực
Kẻ phàm hết vọng thức
Xin cao nhân chỉ dạy,

Bậc Thánh là ngộ chân
Có cách nào thấu tỏ
Kẻ phàm đã ngộ chân
Từ đó là bậc Thánh.
Xin cao nhân soi xét
Cho khắp nẻo tỏ tường
Thấy rõ đường tu tập

....Ngôn từ và danh tự
Thơ kệ có khắp nơi
Ai cũng nói cũng bàn
Khó chi vài câu trữ
Làm sao để chứng ngộ
Hay nói để cho hay
Xin cao nhân chỉ dạy.

Xin phép được trả lời :"

Người Nông Dân .
Tôi chẳng nói một pháp.
Cũng chẳng pháp để nói.
Tùy duyên ngài thưa hỏi.
Tôi mạng phép trả lời
Nếu có gì sơ sót.
Xỉn hoàn hỷ chỉ dạy..
Tôi chân thành lắng nghe.

Ngộ chân là bậc thánh
Sống với tánh bất động.
Chẳng phân biệt đối đãi.
Chẳng chấp phải chấp trái.
Chẳng ghét cũng chẳng thuơng.
Chẳng chấp có chấp không.
Chẳng chấp ác, Chấp thiện.
Chỉ còn lại cái biết.
Lời Phật, Tổ thấu triệt.
Biết rõ phật rõ mà
Rõ biết được chánh tà.
Chẳng lầm lẫn nhân quả.
Trí tuệ bát nhã đa.
Thường thanh tịnh chiếu soi.
Đó là người ngộ tánh.
Sẽ tiến lên bậc thánh.

Phàm Phu sống theo vọng..
Chấp ngã và chấp pháp.
Cái Ta, cái của ta.
Có ngã để chuyên tu.
Có pháp để tu chứng.
Cầu chứng tức còn mê.
Tức chạy theo vọng tưởng.
Khi nghe pháp đại thừa.
Xã chấp tâm liền ngộ. 
Bỏ vọng trở về chơn. 
Tức chẳng ngoài tâm ấy. 
Phàm phu tạm phàm phu.. 
Vì thế phật đã dạy. 
Phàm thánh vốn chẳng hai.. 
Và cũng chẳng phải một. 
Khi mê là phàm phu 
Khi ngộ là bậc thánh. 

Ngôn từ và văn tự. 
Vốn chẳng phải chân tâm. 
Chân tâm vô ngôn cú. 
Bặt suy tưởng nghỉ lường.. 
Vì nó không Hinh tướng. 
Cũng chẳng phải một vật. 
Nếu đặt tên là trật. 
Nhưng chẳng dùng văn tự. 
Làm sao rõ chân tâm.. 
Vì thế phật phương tiện. 
Dùng lời nói diễn thuyết. 
Như ngón tay chỉ trăng. 
Người trí nương ngón tay. 
Nên mới thấy được trăng. 
Thấy trăng quên ngón tay. 
Đó là bậc thắng trí. 
Vì thế phật thường thuyết. 
Pháp ta nói chẳng thật. 
Tùy bệnh mà kê toa. 
Bệnh hết toa liên dứt. 
Cũng ý là như vậy. 
Nay tôi nói lời này. 
Nếu có gì sơ sót. 
Xỉn các bậc Tri thức. 
Xin từ bi chỉ dạy. 
Nam Mô Phật Bổn Sư Thích Ca mâu Ni


"Người Nông Dân tham vấn:"
Ngộ chân là bậc thánh
Theo vọng thức là phàm"
Chuẩn mực nào xác thực
Kẻ phàm hết vọng thức 
Xin cao nhân chỉ dạy,

Bậc Thánh là ngộ chân
Có cách nào thấu tỏ 
Kẻ phàm đã ngộ chân
Từ đó là bậc Thánh.
Xin cao nhân soi xét
Cho khắp nẻo tỏ tường
Thấy rõ đường tu tập

....Ngôn từ và danh tự
Thơ kệ có khắp nơi
Ai cũng nói cũng bàn
Khó chi vài câu trữ
Làm sao để chứng ngộ
Hay nói để cho hay
Xin cao nhân chỉ dạy.

Xin phép được trả lời :"

Người Nông Dân .
Tôi chẳng nói một pháp. 
Cũng chẳng pháp để nói. 
Tùy duyên ngài thưa hỏi. 
Tôi mạng phép trả lời 
Nếu có gì sơ sót. 
Xỉn hoàn hỷ chỉ dạy.. 
Tôi chân thành lắng nghe. 

Ngộ chân là bậc thánh 
Sống với tánh bất động. 
Chẳng phân biệt đối đãi. 
Chẳng chấp phải chấp trái. 
Chẳng ghét cũng chẳng thuơng. 
Chẳng chấp có chấp không. 
Chẳng chấp ác, Chấp thiện. 
Chỉ còn lại cái biết. 
Lời Phật, Tổ thấu triệt. 
Biết rõ phật rõ mà 
Rõ biết được chánh tà. 
Chẳng lầm lẫn nhân quả. 
Trí tuệ bát nhã đa. 
Thường thanh tịnh chiếu soi. 
Đó là người ngộ tánh. 
Sẽ tiến lên bậc thánh. 

Phàm Phu sống theo vọng.. 
Chấp ngã và chấp pháp. 
Cái Ta, cái của ta. 
Có ngã để chuyên tu. 
Có pháp để tu chứng. 
Cầu chứng tức còn mê. 
Tức chạy theo vọng tưởng. 
Khi nghe pháp đại thừa. 
Xã chấp tâm liền ngộ. 
Bỏ vọng trở về chơn. 
Tức chẳng ngoài tâm ấy. 
Phàm phu tạm phàm phu.. 
Vì thế phật đã dạy. 
Phàm thánh vốn chẳng hai.. 
Và cũng chẳng phải một. 
Khi mê là phàm phu 
Khi ngộ là bậc thánh. 

Ngôn từ và văn tự. 
Vốn chẳng phải chân tâm. 
Chân tâm vô ngôn cú. 
Bặt suy tưởng nghỉ lường.. 
Vì nó không Hinh tướng. 
Cũng chẳng phải một vật. 
Nếu đặt tên là trật. 
Nhưng chẳng dùng văn tự. 
Làm sao rõ chân tâm.. 
Vì thế phật phương tiện. 
Dùng lời nói diễn thuyết. 
Như ngón tay chỉ trăng. 
Người trí nương ngón tay. 
Nên mới thấy được trăng. 
Thấy trăng quên ngón tay. 
Đó là bậc thắng trí. 
Vì thế phật thường thuyết. 
Pháp ta nói chẳng thật. 
Tùy bệnh mà kê toa. 
Bệnh hết toa liên dứt. 
Cũng ý là như vậy. 
Nay tôi nói lời này. 
Nếu có gì sơ sót. 
Xỉn các bậc Tri thức. 
Xin từ bi chỉ dạy. 
Nam Mô Phật Bổn Sư Thích Ca mâu Ni


Đây là bài viết tham vấn của Người Việt 
Con xin Người chỉ dạy thêm.

Tự tánh vô ngộ tánh.
Phàm phu tạm phàm phu.
Người trí vô ngôn luận.
Người trí thường sở tri.
Vô ngã vô ái kiến.
Tam thế xuất thế gian.
Minh minh tự minh quan.
Người tìm người chưa hiểu.
Ta làm việc ta thích.
Ai ưa mặc người ưa.
Ta hành việc vô thật.
Phật tiết Phật vô Phật.
Thế gian, phàm đa tật.
Lời thật, thật ở lòng.
Đa bệnh đa đa toa.
Vô bệnh thuốc - toa không.
Khi xưa Phật thường nói.
Pháp không không thật pháp.

Sau đây là bài trả lời của Tôi 

Tự tánh ngộ chẳng ngộ. 
Đều chẳng phải tự tánh. 
Phạm phu sống thẹo vọng. 
Dính mắc với sáu trần. 
Nên điên đảo mộng tưởng. 
Khi nghe pháp liền ngộ. 
Dứt vọng trở về chơn. 
Cũng chẳng ngoài tâm ấy. 
Nên trong kinh phật dạy. 
Phạm phu tạm phàm phu. 
Người trí không hý luận. 
Với người không chủng tánh. 
Chỉ nói với người trí. 
Pháp thượng thừa tối thắng. 
Pháp ấy vô ngôn cú. 
Chỉ cảm nhận nơi tâm. 
Trí kiến mà lập tri. 
Tức thị vô minh bổn. 
Tri kiến vô sở kiến. 
Tức thị kiến như Lai. 
Vì thế nên người nói. 
Người trí chẳng sở Tri. 
Ngã kiến và ái kiến.. 
Phật ba đời như thế. 
Xuất thế gian như thị. 
Thể nhập tánh chân như. 
Trí tuệ minh minh liễu. 
Ta làm việc ta thích. 
Nếu do thức sanh diệt. 
Là còn yêu còn ghét. 
Sanh phiền não thị Phi. 
Nếu nơi tâm thanh tịnh. 
Mặc tình người yêu ghét. 
Chẳng dính dáng tâm ta. 
Nên chẳng khởi ghét thương. 
Thế gian phàm đa tật.
Vì thế gọi phàm phu. 
Bậc thánh vì lòng từ. 
Nguyện nhập thế độ mê 
Tùy bệnh mới kê toa. 
Bệnh hết toa liên dứt. 
Vì thế phật mới nói. 
Cũng pháp không thật pháp. 
Cũng ý là như vậy

Bài tham vân vấn của Hiền Nguyễn
Nghe Nguyễn Thành khuyên nhủ 
Có vẻ đã tỏ thông.. 
Hiền cúi đầu xin hỏi 
Làm lợi ích chúng sinh :
Thế nào ngộ tự tánh 
Thế nào là Thánh -phàm.. 
Pháp gì có nhanh, chậm 
Thế nào là sở Tri 
Thế nào là ngã kiến 
Và ái kiến ra sao 
Cái nào thế gian trí 
Xuất thế gian thế nào 
Sao nhận định khách quan 
Sao chẳng có khách quan.. 
Thế nào là tự Tri 
Thế nào là tự hiểu 
Sao chẳng cần ai thích
Sao chẳng cần người ưa.. 
Lời nào lời chân thật 
Lời Phật dạy thế nào 
Do vậy Hiền mạo mụi 
Cũng hỏi cũng chẳng hỏi.. 
Nếu được huynh giải đáp... 
Là phước của huyễn Hiền.... 
Nam mô hoan hỉ tạng bồ tát ma ha tát.

Xin phép trả lời bài tham vấn của Hiền Nguyễn. 

Tôi chẳng nói một pháp 
Cũng chẳng pháp để nói 
Do nhân duyên bạn hỏi. 
Tôi xin phép trả lời. 
Ngộ chân là bậc thánh. 
Theo vọng thức là phàm. 
Pháp chẳng có nhanh chậm. 
Nhanh chậm do căn cơ. 
Lợi, độn mới sai khác. 
Sở tri là cái biết. 
Duyên theo vọng thức trần. 
Ngã kiến là cái thấy. 
Chấp ngã và ngã sở. 
Cái Ta, cái của ta. 
Ái kiến là yêu ghét. 
Theo nhận thức riêng mình. 
Ai khen mình thì thích. 
Ai chê sanh thù hận. 
Trí thế gian là biết. 
Do học hỏi huân tập. 
Còn gọi Tri hữu sư. 
Trí này luôn sanh diệt. 
Vay mượn ở bên ngoài. 
Xuất thế gian tuệ trí. 
Là căn bản tự tánh. 
Còn gọi trí vô sư. 
Trí này ly sanh tử. 
Nếu nhận định khách quan. 
Không thiên lệch ái kiến.
Tự tri và tự hiểu. 
Là hiểu biết tự Tâm. 
Thanh tịnh của chính mình. 
Người sống trong chánh niệm. 
Không cần người ưa thích. 
Không ghét kẻ chê mình. 
Lời nói đúng chánh pháp. 
Lợi mình và lợi người. 
Đó là lời chân thật. 
Đó là lời Phật dạy. 
Tôi nói những lời này. 
Nếu có gì sơ sót. 
Xin mở lượng từ bi. 
Góp ý và chỉ dạy. 
Xin tạ ơn thiện hữu. 
Tri thức chỉ dạy thêm..

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

ĐỌC SÁCH CỦA OSHO RẤT “NGUY HIỂM”?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại