Quan sát, chứng kiến... có khởi niệm hoặc vô niệm là phương tiện (hay kĩ thuật) để thể nhập vào tính không - đó không phải là thiền... THEO EM QUAN SÁT, CHỨNG KIẾN là Thiền - chứ anh?? Nhờ anh nói rõ hơn ạ

Anh cho em hỏi:

THEO OSHO THÌ khái niệm IM LẶNG = TĨNH LẶNG có cùng nghĩa với nhau - đúng ko ạ??

CHỨNG KIẾN LÀ NHẬN BIẾT VẠN PHÁP - NHƯ NÓ LÀ??



Chứng kiến (hay quan sát) vẫn còn là hành động; bạn đang thực hiện nó, bản ngã đang hiện hữu. Cho nên hiện tượng chứng kiến được chia thành chủ thể và đối thể.
Chứng kiến là sự liên hệ giữa chủ thể và đối thể. Nhận biết là sự trống rỗng tuyệt đối về tính chủ quan và tính khách quan. Không có "ai" đang chứng kiến trong nhận biết và không có "ai" đang được chứng kiến. Nhận biết là hành động toàn bộ, là hợp nhất; chủ thể và đối thể không liên quan trong nó; chúng bị tan biến. Cho nên nhận biết không có nghĩa là một người nào đó nhận biết, hoặc một cái gì đó đang được nhận biết. Nhận biết là toàn bộ - bao gồm toàn bộ tính chủ thể và toàn bộ tính đối thể, nó như là một hiện tượng riêng biệt - trong khi đó với chứng kiến, tính đối ngẫu (nhị nguyên) tồn tại giữa chủ thể và đối thể.
Nhận biết không phải là việc làm; chứng kiến hàm ý như là người làm (tác nhân tạo tác). Nhưng thông qua chứng kiến thì nhận biết là có thể, bởi vì chứng kiến là hành động tỉnh táo; nó là hành động nhưng là hành động có ý thức. Bạn có thể làm một cái gì đó và có thể là vô ý thức - hành vi bình thường của chúng ta là hành vi vô ý thức - nhưng nếu bạn trở nên tỉnh táo trong nó thì điều đó lại trở thành chứng kiến. Cho nên từ hành vi vô ý thức bình thường tới nhận biết sẽ có khoảng trống mà nó có thể được làm đầy bởi chứng kiến.
Chứng kiến (hay quan sát) là kỹ thuật, là phương pháp hướng tới nhận biết. Nó không phải là sự nhận biết, nhưng khi so sánh với hành vi bình thường tức là hành vi vô ý thức thì nó là bước cao hơn. Một cái gì đó đã thay đổi: hành động đã trở nên ý thức; vô ý thức đã được thay thế bởi tỉnh táo. Nhưng một cái gì đó vẫn tiếp tục phải thay đổi. Đó là, hành động phải bị thay thế bởi không hành động. Đó sẽ là bước thứ hai.
Chỉ thông qua sự siêu việt bên ngoài tâm trí -tâm thức vượt thoát bên ngoài sự tự đồng nhất vào tâm trí, hay nói cách khác phá vỡ sự đồng nhất-  mà sự nhận biết đó trở thành có thể.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

ĐỌC SÁCH CỦA OSHO RẤT “NGUY HIỂM”?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại