NQ
CHÂN LÝ …
Chân lý không ở trong Thiền viện hay ở chùa, trong những khuôn mẫu phải tuân thủ suốt đời làm tê liệt nhận thức linh động và sáng tạo ..Chân Lý ở trong sự tương giao mọi sự việc hay các mối quan hệ giữa cuộc sống ...
Chân lý không dành riêng cho chư Tăng Ni trong các tu viện hay thiền viện, cũng không phải độc quyền của một số vị đạo sư nổi tiếng hay triết học , thần học nào ??... Chân lý luôn thiết thực ngay hiện tại , cho những ai không tín ngưỡng , mê tín có thể thấy ra bất cứ ở đâu và lúc nào. Chân lý nó không bị đóng khung trong những quan niệm, công thức, phương pháp, hay Tông môn Giáo phái nào, cho nên các Đạo Sư chỉ làm một việc duy nhất để cống hiến cho nhân loại là khai thị sự thật ngay hiện tại …
KINH …
Kinh là những lời thuyết giảng,ghi chép lại qua kim khẩu những bậc Giác ngộ , như tấm bản chỉ đường , nhằm chỉ ra sự thật để giúp chúng ta khai thông những bế tắc trong đời sống, vì vậy cách thâm nhập kinh kệ tốt nhất là học hỏi, quan sát, chiêm nghiệm ngay nơi những diễn biến đời sống ngay Thực Tại thì mới có thể thực sự Giác Ngộ được…
BẢN NGÃ …
Có Bản ngã hay không bản ngã thì cũng vẫn là bài học để thấy ra bản chất của chính chúng ta phản ánh qua tấm gương của đời sống chứ không phải đem bản ngã này so sánh bản ngã kia.
Tự Tánh luôn biết Dù bản ngã làm gì cũng không sao qua mặt được , chính nó giúp bạn Tỉnh Thức ...
CÁI ĐÚNG …
Tu học không phải là loại bỏ cái sai và tạo ra cái đúng, vì cái đúng được tạo ra thì cũng vẫn là cái sai, nên chỉ cần thấy ra cái sai cái đúng thôi là được… Thấy ra cái sai cái đúng tức là thấy đúng, còn cái gọi là đúng sai chỉ là tương đối… Khi nào dù thấy đúng hay sai mà Tâm vẫn rỗng lặng , không động ngay cảnh duyên thì đó mới thật là... cái đúng đích thực…
Còn như cái đúng khi đối Duyên , Tâm vẫn động nỗi lên Sân Si thì là không phải rồi …
BẢN CHẤT CỦA TÂM …
Tâm vốn Vô Trụ , Vô Nhiễm , nên không cần làm cho nó trở nên Thanh Tịnh ... Bản chất của tâm không hề tự khởi lên ô nhiễm hay bất tịnh… Do cái Ngã ảo tưởng tạo tác lăng xăng nên mới ô nhiễm mà tưởng là tâm ô nhiễm đó thôi. Khi THẤY RA mọi Hành Tướng lăng xăng của cái Ngã ảo tưởng thì nó tự biến mất để trả Tâm về trọn vẹn trong sáng với Thực tại …
BẢN CHẤT CUỘC ĐỜI …
Cuộc đời các Pháp là giả tạm .. tại sao nói vậy , Pháp là Thực pháp do ta đối với Cảnh Duyên phân biệt thay đổi phân tích nên không còn là Thực vì bản chất của nó là vô thường, vô ngã nhưng nó cũng chính là bài học duy nhất để giúp cho ta thấy ra bài học khổ đau mà tìm trở về với cội nguồn …
THÂN VỐN LÀ CÔNG CỤ CỦA TÂM …
Thích ứng theo bản thân là cung phụng lợi dưỡng cho cái Bản Ngã ảo tưởng được tha hồ buông lung theo tư kiến tư dục của nó,hay ngược lại khổ hạnh là bắt buộc, dồn nén, áp chế bản thân phải chịu những khổ hình với hy vọng biện pháp khắc kỷ ép xác này sẽ giúp sớm thoát khỏi ảnh hưởng đòi hỏi của thể xác để rèn luyện cho tâm hồn được hoàn hảo và tự do giải thoát, nhưng đó chỉ là ảo tưởng của Bản Ngã , vì thực ra cái thân vốn vô tội, nó chỉ là công cụ của Tâm mà thôi…
KHỔ ĐAU & HẠNH PHÚC CHỈ LÀ ẢO TƯỞNG , ẢO GIÁC …
Thấy ra tánh chất đau khổ và nguồn gốc của nó Phát sinh từ đâu rồi tâm dần trở về thanh tịnh trong sáng. Và khi tâm rỗng lặng thì mới phát hiện ra rằng cái gọi là khổ đau và hạnh phúc đều chỉ là ảo tưởng ảo giác do cái Ngã phân chia tạo ra ngay khi đối cảnh mà thôi… còn Chân Lý sự thật thì muôn đời vẫn là Sự thật…
Sự thật dù phủ phàng tới đâu thì nó vẫn giúp bạn thoát ra khỏi ảo tưởng. Nói cách khác là chẳng thà thấy ra sự thật Khổ đau còn hơn tự mình ru ngủ trong ảo tưởng Hạnh phúc….
KHỔ ĐAU CHÍNH LÀ BÀI HỌC GIÁC NGỘ ....
Để Trải nghiệm ra bài học quý giá về chính mình và bản chất ủa cuộc sống ta cần phải cám ơn những nỗi khổ đau, và những người gây cho ta đau khổ… Vì nếu không có những nghịch duyên này thì ta không bao giờ tỉnh giấc giữa cơn mộng dài tăm tối…Trong những ảo cảnh hư giả …
THẤY NHƯ THỊ …
Đừng lý luận hay giả thiết gì cả. Cứ ngay nơi Cảnh Duyên hiện Thực mà quan sát rồi ta sẽ tự thấy rỏ ra mọi việc, chứ không phân tích như thế nào hay dựa vào giải thích của bất kỳ ai. Khám phá ra sự thật là điều thú vị và đầy sáng tạo. Thấy đói, thấy muốn ăn, thấy không muốn ăn, thấy no, thấy nhịn đói, thấy bệnh , thấy buồn , thấy vui vẻ ..v.v... Dù thấy cảnh diễn ra thế nào, xấu hay tốt, đúng hay sai... thì vẫn thấy. Đó chính là thấy Như Thực , không một tư kiến nào chia chẻ sự thực cả …
Nhận xét
Đăng nhận xét