Thục mỹ/=

VIÊN MINH CHÂU BẤT DIỆT CỦA CHÚNG SANH

Chúng sanh trước khi được mang thân người đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp thân mạng, có kẻ từ chư thiên xuống, có người từ địa ngục ngạ quỷ súc sanh đến...không thể nghĩ bàn biển khổ mênh mông là vậy.

Nhưng bổn lai tức tâm bền chắc quý giá như kim cang bất hoại của chúng sanh vẫn nguyên vẹn. tức phật tánh của chúng ta

Phật nói: Phật tánh trôi trong sáu đường mà vẫn nguyên vẹn.

Người thiện lương thì thăng thiên hoặc làm người, người ác xấu thì gió nghiệp đẩy về địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh. Đều là do lầm mê tạo ngiệp

Nhưng rốt lại cho dù trôi về đâu, khổ hay vui cũng đều vô thường, hưởng hết phước, hoặc trả hết nghiệp rồi cũng chuyển hóa. Cho nên nói nghiệp không thật có, nhân quả không có chỗ trụ, không đầu không cuối.

Suy ra cuối cùng thiện ác đều là hư huyễn, chẳng có thường trụ.

Phật đã chánh chỉ tâm bất biến tức tự tánh tịch chiếu (bổn lai) của chúng ta không hề chịu hệ lụy sanh tử. Dù ở nơi sanh tử
Giá trị của phật pháp chính là nhận ra tự tánh bổn lai của chính mình.
Người chưa nhận ra thì ngày ngày cứ sống với tánh phân biệt vô thường, cho đó là ta, lầm sót bổn lai mà không tự biết ! Lỗi là do tham ái, tham ái sanh ba độc
Khi tỏ ngộ thì mới rõ ta đã nhận giặc làm ta.
Khi rõ rồi thì bổn lai mới chính là ta, tánh phân biệt thiện ác v.v...(giặc) là như lai tạng của ta,( Như là không mà có, có mà không, lai là lưu) không phải diệt bỏ nó. Tâm đầy đủ muôn pháp.
Tức là một sự hoán đổi tưởng như mới mẽ, thật ra chẳng phải mới mẽ gì cả, mà là một sự sống trở về cội nguồn của chính mình vốn sẵn mà thôi.

Nhận ra rồi không phải là ôm giữ nó, vì tự nó luôn thường trụ, đâu cần ta phải trụ nó chứ, nếu khởi tâm trụ vào nó thì vô tình ta tự bế diệu dụng của tâm. Tức tự chận đứng như lai tạng thức diệu dụng của mình !

Vì sao vậy ?
Vì nhờ bổn lai luôn vô ngại lý sự, vô ngại sự sự.
Cho nên nếu ai chứng thực thì liền rõ "bất trừ vọng niệm, bất cầu chân".
Tức CHÂN KHÔNG MÀ DIỆU HỮU

Vì tự tánh của bổn lai không có gì trong ấy cả, nếu đăm đăm tìm trong ấy thì chẳng khác gì muốn rùa mọc lông, thỏ mọc sừng ! Vô tình làm loài chúng sanh ở bốn tiểu cõi thuộc đại cõi vô sắc giới, tuy tuổi thọ rất dài nhưng cũng chỉ là một chúng sanh u mê, hưởng hết phước lại rơi !

Mặt thật của bổn lai (diện mục bổn lai) ta không bao giờ thấy được, vì ta không thể thấy ta vậy. Cho nên mới nói là "bất cầu chân"

Sở dĩ ta nhận ra nó là nhờ nó chiếu ra 6 căn sáng suốt.
Bởi tự nó không có ngã sở, không có vật chi cho nên nó sáng suốt 6 trần mà không có vật gì để bám trần, không ngã cho nên không có ngã sở.
Nó quý giá như vậy đó.

Kinh Kim Cang Phật khẳng định "không ta mới là ta lớn".

Sống với nó nghĩa là trụ đâu cũng là không trụ, nhiễm đâu cũng là không nhiễm, chứng gì cũng là không chứng.

Nếu lầm cho là có chứng thì bị lỗi năng sở, có ngã năng sở liền bị nghiệp vô thường, tức là bổn lai không lỗi, lỗi do ta tạo tác rồi dính khằng vậy.

Nói tóm lại bằng hai chữ: VÔ TRỤ

Đừng nhầm vô trụ là trụ vô trụ, vô trụ ở đây là ta tùy duyên sống cho hợp cảnh, hợp tình, sống hợp để làm lợi mình lợi người là không bỏ cũng không chấp thì hợp vô trụ.
Người được như vậy thì dẫu thân có khổ, nhưng tâm không khổ.

Người được như thế thì sau khi mạng chung không có vướng nghiệp gì cả, tùy ý hóa thân do nguyện lực vì chúng sanh, không chỗ ngăn ngại, tức không bị gió nghiệp nào đẩy đi. Hoặc tự lập ra phật giới cho mình.
Hoặc nhập ĐẠI NIẾT BÀN, Tức nhập pháp thân trùm khắp

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại