❤🌼🌿 ###BUỒN KHỔ
🌞 Thầy Viên Minh chia sẻ:
"Kính Thầy!....những việc gì mình có thể làm được khi những cơn đau khổ, bí bách nổi lên trong lòng ạ?
- Trước đây con hay than vãn với bạn bè, trốn chạy hiện tại trong việc tưởng tượng tới một giây phút khác trong tương lai hoặc hồi tưởng tới một giây phút đã qua trong quá khứ.
Cách làm này dẫn tới việc con không giải quyết rốt ráo vấn đề đương sự mà chỉ tích nó lại trong cái nồi áp suất sắp nổ của con.
Gần đây, khi con cố gắng chú tâm vào hiện tại, quan sát, không né tránh những cảm xúc mạnh mẽ của mình, thì con đau đớn quá Thầy ạ.
Không chỉ 'đau lòng' mà đau cả cái thể xác này, đôi lúc chóng mặt và muốn ngất đi.
Lại thêm ý nghĩ 'tất cả do tâm mà ra', nên dần dần con ghét cái tâm của con quá. Sao nó lại làm ra những cảnh tan nát thế này. Xin nhờ Thầy cho con đôi lời hướng dẫn. Con xin cám ơn Thầy.
🌞 Trả lời:
Con sai rồi! "Phiền não tức bồ-đề" mà con.
Nghĩa là không có phiền não làm sao con phát huy được tánh giác tiềm ẩn trong con.
Con đau vì con quan sát bằng cái ngã chịu đựng nỗi đau, còn nếu con quan sát bằng tánh giác thì nó chỉ trọn vẹn trong sáng với cơn đau như nó là, chính vì vậy mà những cơn đau giúp tánh giác phát huy sự sáng suốt, thanh tịnh và vô nhiễm của mình.
Con không thấy một hạt giống nhờ phân, nhờ mưa, nhờ nắng... un đúc qua bao năm tháng dãi dầu mà nẩy mầm, phát triển và đơm hoa kết trái đó sao?
- Tâm có hai phần, một phần minh, một phần vô minh, như thái cực sinh lưỡng nghi vậy. Người ta tưởng vô minh đối lập với minh nên phải loại trừ vô minh mới minh được, nhưng thực ra chính nhờ thấy vô minh mà minh mới hoàn hảo. Thấy khổ đau mới giác ngộ giải thoát..."
🌿🌿🌿
...Cho con được hỏi vài điều sau đây:
1. Cõi Địa ngục trong Phật giáo được hiểu như thế nào thì chính xác?
2. Làm thế nào để nhận ra cái ta chỉ là ảo tưởng? Và sống được với bản tâm sáng suốt của mình?
3. Tại sao nói chân tâm thì "không sanh không diệt" mà không phải là thường hằng bất biến? Kính Thầy!
🌞 Trả lời:
1) Địa ngục là cảnh khổ nhất trong các cảnh khổ. Có thể là thiên đàng của chúng sanh này là địa ngục của chúng sanh khác.
2) Cứ thận trọng chú tâm quan sát mọi hoạt động của thân tâm rồi con sẽ tự thấy cái ngã là ảo tưởng, và khi đó con cũng nhận ra cái tâm vốn vẫn chói sáng trong con.
3) "Thường hằng bất biến" chỉ có trong khái niệm của lý trí, vọng thức, không bao giờ có cái gì như vậy trên thực tế.
Còn "không sanh không diệt" là cái tự nó như nó là, dù gán cho nó khái niệm gì đi nữa. Không sanh vì nó đang hiện hữu đâu cần phải sanh, không diệt, vì nếu đã diệt rồi thì cái gì đang biết đó?
🍀🍀🍀🍀
❓...Thưa Thầy! Quả thật đời là bể khổ.
Con thấy rất khổ thưa thầy!
Con đã vẫy vùng trong bể khổ đó, con mong muốn thoát ra và càng vùng vẫy con càng bế tắc.
Con chính là người vợ có chồng không chung thủy mà dạo trước con đã xin thầy chỉ dạy. Từ dạo đó đến nay cũng đã hơn một năm con biết chồng phản bội mà vẫn không nói gì cho chồng biết. Con vẫn âm thầm sống trong đau khổ, tìm Đạo để mong thoát khỏi nghiệp trần. Đúng là con không làm gì để chồng biết rằng con đã biết chuyện nhưng chính việc con chịu đựng một mình cộng thêm cái việc con muốn học Đạo để giác ngộ để thoát khổ lại càng khiến con đau khổ hơn. Con muốn sống tùy duyên thuận pháp xem mọi sự đến đi vô ngại nhưng khó quá thưa thầy!
Cho đến hôm nay chồng con còn có con riêng với người khác thì đến lúc này sự kiên nhẫn nơi con hình như hết chịu nổi rồi. Giờ con thực sự thấy mình rất khổ tâm và bế tắc. Đến giờ phút này chồng con vẫn không biết rằng con đã biết mọi chuyện. Mấy ngày nay con cố gắng quan sát thân tâm nhưng thật khó. Đầu óc con lúc nào cũng vang lên một câu hỏi: Phải làm gì đây trong lúc này cho hợp tình hợp lí nhất? Con nghĩ nếu con sống cho riêng mình thì con rất muốn bỏ con người bội bạc ấy.
Thực ra giờ đây trong con không còn tôn trọng anh ấy nữa mặc dù bên ngoài con vẫn cư xử bình thường. Không phải con sống giả tạo nhưng nếu không như vậy gia đình bất hòa lúc đó người thiệt thòi nhất chính là những đứa con của con.
Con đã tự nói với mình hãy coi như mình đã chết, hi sinh cuộc sống này vì những đứa con của con. Nhưng thực sự con rất đau khổ thầy ạ. Con biết khổ đau là liều thuốc đắng kì diệu giúp con giác ngộ nhưng hình như nghiệp của con nặng quá, con thấy mình thật kiệt sức lúc này. Con phải làm gì lúc này để đi đúng con đường chánh pháp thưa thầy? Con cúi đầu xin thầy từ bi cho con một lời khuyên để con có thêm nghị lực vượt qua kiếp nạn này.
Con cảm ơn thầy nhiều lắm và cầu mong thầy thân tâm thường an lạc!
🌞 Trả lời:
Mỗi ngày khi thấy khổ con hãy nguyện cho con khổ hơn nữa để con thấy được KHỔ THÁNH ĐẾ thật sự như thế nào mà nhờ đó một người giác ngộ giải thoát thấy được.
- Đời không phải là bể khổ, vì khổ thực ra chỉ có trong tâm lý mỗi người thôi.
- Cái khổ đó thực ra là ảo, nó xuất phát từ khái niệm tâm lý "con ta", "chồng ta".
- Để thật sự thấy được không có cái gọi là con ta, chồng ta thì đành phải khổ đến tận cùng chứ biết làm sao, còn người trí chỉ mới khổ chút ít thôi người ta liền giác ngộ giải thoát. Nhưng tiếc thay chỉ mới ngang đây con đã đầu hàng rồi thì biết bao giờ mới giác ngộ giải thoát đây?
☘☘☘☘
❓...Thưa thầy, gần đây con gặp nhiều chuyện buồn khiến tâm trạng thường xuyên căng thẳng, sức khỏe đi xuống.
Con hiểu những sự việc xảy ra với con như những bài học con phải vượt qua trong cuộc đời. Con vẫn luôn ghi nhớ điều này. Tuy nhiên, con là người sống nhiều cảm xúc nên nhiều khi rất khổ sở để vượt qua. Con xin thầy chỉ dạy cách giúp trợ lực cho tinh thần con mạnh mẽ hơn ạ. Con xin kính cẩn đảnh lễ thầy.
🌞 Trả lời:
Không phải cố gắng vượt qua những bài học đau khổ để loại trừ khổ đau, vì như vậy sẽ căng thẳng.
- Thực ra đau khổ giúp con thấy rõ bản chất thật của nó và thấy ra nó xuất phát từ đâu.
- Khi con thấu suốt đau khổ thật sự là gì thì đau có thể vẫn còn nhưng sẽ không còn khổ nữa.
- Khổ chỉ là thái độ tâm lý của bản ngã thôi. Thấy ra sự thật này là giác ngộ, lúc đó mới gọi là vượt qua hay giải thoát...
🌿🌿🌿🌼
...Đừng tìm cách diệt khổ đau, chỉ thấy nhân duyên sinh ra nó là được rồi, bởi khi thấy đúng nhân duyên sinh khổ thì nhân duyên tự sinh tự diệt và chính khổ đau góp phần rất lớn cho sự diệt tận các nhân phiền não tham sân si ấy.
Đó là lý do tại sao đức Phật dạy chỉ cần tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác với thân thọ tâm pháp thôi là đủ...
🌱🌱🌱🌱
...Tại sao phải ôm ấp nỗi khổ niềm đau?
Trọn vẹn tỉnh thức với nỗi khổ niềm đau hoàn toàn khác với ôm ấp nỗi niềm đau khổ ấy.
Một bên là sáng suốt thấy rõ niềm đau đang sinh diệt mà không tham ưu bám víu, một bên là mê muội đắm chìm trong niềm đau nên bị dính mắc trong nỗi khổ đã qua đi. Con không thấy rõ sự khác biệt này sao?
🌿☘🍀🌱
"...Về lý thì thầy đã nói rồi: không phải vô ngã của cơn đau mà chỉ thấy cơn đau như nó đang là chứ không còn tưởng là, cho là, phải là, sẽ là của cái ngã chịu đựng hoặc đối kháng với cơn đau nữa, đó mới là trọn vẹn trong sáng và vô ngã.
Còn về sự thì con không nên biết qua kiến thức, mà cần biết trực tiếp mới được. Vậy cứ trải nghiệm, chiêm nghiệm thực tế thì con sẽ thấy ra rõ ràng mọi sự.
☘☘🍀🍀
"...Niềm vui trong quá khứ đã qua rồi, niềm vui trong tương lai thì chưa đến, sao con lại tìm niềm vui trong cái đã qua đi và cái không biết bao giờ mới đến?
Những niềm vui ấy thực ra quá mỏng manh, quá tạm bợ và quá dễ vỡ tan, vì nó lệ thuộc vào người khác, vào hoàn cảnh, vào điều kiện bên ngoài, mà không ai có thể đảm bảo là nó sẽ mãi vững bền.
Cho nên không bao giờ có niềm vui thật sự trong gia đình hay trong xã hội, vì trong những bối cảnh lệ thuộc vào nhau đó, niềm vui của người này có thể là nỗi đau của người khác, con không thấy thế sao?
Niềm vui thật sự chỉ có tại đây và bây giờ ngay trong chính lòng con, đó là sự an nhiên tự tại của tâm hồn, không lệ thuộc bất kỳ ai hay bất cứ điều kiện nào.
Những người đang được hạnh phúc nhờ lệ thuộc vào điều kiện bên ngoài là những người thật ra đang nuôi dưỡng mầm mống khổ đau, bất hạnh.
Còn những ai đang đau khổ vì mất đi những điểm tựa bên ngoài là người đang phát hiện ra tính tạm bợ, bất toàn trong sự lệ thuộc vào mối quan hệ mỏng manh, dễ dàng tan vỡ bên ngoài, mới có thể trở về tìm lại hạnh phúc tự tại bên trong chính mình.
Trong Bốn Chân Lý Mầu Nhiệm, ai thấy ra Khổ Đế ở đời, người ấy mới có thể trở về với sự tịnh lạc của Niết-bàn.
Đó là lý do vì sao Phật dạy sống không nương tựa (anissito viharati), không bám víu bất kỳ điều gì ở đời (natthi loke upadiyati). Và Chúa nói rằng kẻ nào chịu thiệt thòi trên thế gian này, người ấy sẽ được ân phúc trên nước Thiên Đàng. Niết-bàn hay nước Thiên Đàng chính là niềm vui thật sự an nhiên tự tại thoát khỏi mọi lệ thuộc, niềm vui ấy vốn đã sẵn có trong con. Vậy tại sao con đã thấy ra những nỗi khổ bất toàn trong mối quan hệ đầy lệ thuộc, vẫn không chịu quay về với niềm hạnh phúc nơi chính mình mà cứ loay hoay nuối tiếc những niềm vui đã mất trong quá khứ và hy vọng nối lại niềm vui ở một tương lai vu vơ bất định?
HT. Viên Minh;
Trích Mục Hỏi Đáp;
Trungtamhotong.org
Namo Buddhaya.
Nhận xét
Đăng nhận xét